Ở giữa con đường người nhìn thấy gì ngoài những xót xa?
Là những đêm tháng Sáu dài như hơi thở
Tiếng mưa rơi nhẹ tênh trên mái phố
Cuộn tròn trong nỗi nhớ thương!
p.s: Hơn ngàn lần, em luôn muốn nói với P, rằng em nhớ P lắm, nhưng mãi mãi chẳng thể nói thành lời. Thế giới của chúng ta xa nhau quá, lúc em tìm thấy anh giữa cuộc đời này, thì anh đã thuộc về chốn yên ấm khác. Anh không thuộc về thế giới của em. Cũng như chúng ta không thuộc về nhau. Em đã cố chấp với tình yêu đó, tự mình đưa ra những qui phạm, rồi chẳng dám bước qua. Nhớ thương luôn làm mệt lòng hiện tại, em đã không biết làm gì với tình cảm của bản thân, chỉ còn cách gửi nó vào những câu chữ trong thơ. Để rồi hi vọng rằng, có thể bấu víu vào khi tâm hồn rệu rã, mất phương hướng, em sẽ vịn vào nó mà đứng lên. Em không muốn nhắc đến nỗi đau, mà chẳng ai muốn nhắc. Cứ để cho nó ngủ yên nơi đáy sâu lòng ngực, để rồi một ngày nào đó, đi ngang trên phố, gặp anh ở trường, tim em lại nhói lên từng nhịp- khẽ thôi.
Anh không biết đâu, rằng thứ tình cảm ấy, đã giúp em mạnh mẽ như thế nào khi em muốn bỏ cuộc, khi em mệt nhoài trong từng cơn đau cũ, khi em một mình truyền nước bên giường bệnh đầy mùi vắc xin,những bóng trắng ngược xuôi, rồi kim tiêm, lấy máu. Sự đơn độc đã đến bên em lặng lẽ như thế. Nhưng em vẫn tự mỉm cười mỗi ngày, dù cho anh ở một nơi nào đó, vẫn đang làm những công việc quen thuộc, bên một người phụ nữ thân thuộc, và những đứa trẻ gọi anh là cha. Em luôn mong anh hạnh phúc, như khi chưa có sự gặp gỡ nào với em. Ở một góc nào đó giữa thành phố này, vẫn có người luôn nhớ về anh mỗi ngày, và lặng lẽ đứng nhìn anh hạnh phúc.Em, chỉ muốn nói những điều mà em vốn định nói, nhưng rồi đã không đủ can đảm, chỉ có thể viết như thế này thôi.
Tháng Sáu dài. Em đã cắt phăng mái tóc dài của mình hồi tháng Năm, và cũng đã tự ủi an mình trước gương suốt 2 tiếng đồng hồ. Rồi em cứ thế để nước mắt rơi tự do. Em trở về em, nguyên vẹn.
Thôi, đau nào cũng qua!
An Yên
20.6.15
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét