Ngày ngày ta vẫn đem mình ra hong
Rồi tự nhủ rằng mình là kẻ hạnh phúc nhất
Và không quên sưởi ấm mình giữa mùa Hạ lạnh lẽo
Đến đêm về chập chờn giữa nhớ - quên
Rồi tự nhủ rằng mình là kẻ hạnh phúc nhất
Và không quên sưởi ấm mình giữa mùa Hạ lạnh lẽo
Đến đêm về chập chờn giữa nhớ - quên
Ta nợ người nợ cả nỗi đau
Một đoạn đường tuổi trẻ dại khờ và ngơ ngác
Một lời thương lưng chừng bỏ ngỏ
Tháng năm dài cơn gió mỏng vẫn trôi qua
Một lời thương lưng chừng bỏ ngỏ
Tháng năm dài cơn gió mỏng vẫn trôi qua
Người đừng hỏi ta về những bơ vơ
Về những lần ôm tim mình rồi chạy trốn
Mặt trời dần buông nơi hoàng hôn xa vắng
Biển vẫn vỗ về che chở những bão giông!
Những câu chuyện được viết giữa tháng Năm
Về một người từng ngang về mùa Xuân năm ấy
Cô gái nhỏ làm thơ bên bậu cửa
Con mèo già cuộn tròn dưới bóng cây
Ta là cô gái lớn lên bằng nỗi sợ trong tâm
Bằng những nỗi đau rong rêu ngày xưa cũ
Nhìn đâu cũng thấy chơi vơi và lạc lõng
Giữa mùa về xơ xác bóng thênh thang
An Yên
23.5.15
23.5.15
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét