29/6/15

D.A.R for June....

ĐN,ngày...tháng...năm...

Buồn cười làm sao khi người ta chỉ nghĩ đến cảm giác của bản thân, mà chẳng hề quan tâm đến cảm giác của người khác. Có rất nhiều câu nói khiến tôi cảm thấy những người xung quanh mình thực sự rất buồn cười, như việc anh bác sĩ nọ nhắn cho tôi một tin trên zalo, anh ấy bảo tại sao tôi lại để mặc anh ấy một mình? Người thứ hai nhắn cho tôi là một anh chàng nọ hơn tôi một tuổi, anh ta học trường đại học mà N học. Cái ngôi trường nhiều con trai nhất thành phố. Cũng là những lời hỏi han, thăm hỏi, rồi lại cái câu chúc ngủ ngon mỗi ngày, rồi lại nói những lời có cánh khiến tôi cảm thấy bực.Người thứ ba, là L, người yêu cũ của cô bạn học chung lớp với tôi hồi cấp ba. Ngày nào cũng gọi, tôi thường chả dám nghe, hầu như tắt máy, hoặc để im lặng, anh ta thấy tôi không nghe máy thì dùng số khác gọi, tôi bị ám ảnh đến mức cứ thấy số lạ gọi là trống ngực đập thình thịch, phân vân có nên nghe hay không. Sau đó, tôi chặn tất cả các số anh ta gọi, bẵng đi một thời gian, anh ta lại gọi, và lại dùng số khác. Đó là ba người mà tôi thấy buồn cười nhất tính đến thời điểm bấy giờ, khi mà giữa tôi và họ không hề có bất kì mối liên hệ giằng níu nào, chỉ là họ tự cho mình cái quyền phải được người khác chú ý, quan tâm, rằng họ là đặc biệt.trong mắt người khác. Sự ích kỉ dường như luôn là một phần nào đó có sẵn trong mỗi con người.

Cô bạn học chung lớp hiện tại nói lời chia tay người yêu, mối tình ba năm nhanh chóng kết thúc. Anh chàng kia lên fb viết stt đặt điều nói cô này thế này thế khác, rằng cô gái bỏ rơi ảnh chỉ vì ham giàu, cô kia mặc dù nói chia tay nhưng lòng thì vẫn còn vướng víu, thực ra anh ta không xấu, chỉ là tính tình còn trẻ con và vô tư đến mức mỗi ngày đều đi câu cá, không có việc làm ổn định. Cô gái sau nhiều lần nghe lời bạn bè khuyên nhủ rồi cũng quyết định chia tay chàng kia, không ngờ rằng chàng trai kia trẻ con và trơ trẽn đến mức nói xấu cô gái trên fb, khi anh ta rõ ràng biết fb hai người đa số là bạn bè hồi cấp hai. Trong khi cô gái kia chia tay hoàn toàn là vì tương lai sau này, gia cảnh của anh chàng kia vốn phức tạp, anh trai vì ăn chơi nên mắc nợ, số nợ chồng chất vẫn chưa trả hết, đến anh ta suốt ngày lêu lổng mà không có việc làm ra hồn. Phần vì gia đình cô gái ngăn cấm, rồi bạn bè khuyên, nên cô chọn cách cuối cùng chính là chia tay. Anh chàng kia mới đây còn hủy kết bạn trên fb, cô gái sững sờ xen lẫn ngạc nhiên. Điều đó có gì đâu phải ngạc nhiên, tôi đã nói như thế khi tôi thừa sức biết kết cục đằng nào cũng như vậy. Có những điều chúng ta phải tự mình biết trước kệt cục, và tự mình thỏa hiệp với trái tim. Có khi làm nhẹ đi sự đổ vỡ, hoặc là khiến lòng mình bớt đi sự dằn vặt trong tim. Trong đầu óc hiện giờ của chàng trai ấy chỉ xoay quanh cái việc cô gái bỏ ảnh chỉ vì ảnh nghèo, rồi gia cảnh mắc nợ, đại loại là vậy, cũng chả trách ảnh, vì rằng người bị bỏ rơi luôn đưa ra hàng tá lý do tồi tệ và hết sức tiêu cực chỉ để chứng tỏ sự rời bỏ ấy là đúng đắn, rằng nó đầy đủ phần lý thuyết gây sức thuyết phục cho khổ chủ, hoặc trong não anh ta lúc ấy đã tự mình mặc định sẵn một điều như vậy. Anh ta tự rơi vào bẫy mà mình đặt ra, và rồi cứ sống với những điều ngớ ngẩn ấy, có thể là không chấp nhận được, nhưng có cần thiết phải đi rêu ra, bêu xấu người mình từng yêu trên mạng xã hội, việc đó chẳng khác gì tự mình bêu xấu bản thân mình.Anh ta chỉ làm mệt mình mà thôi, ngoài ra sự việc vẫn chẳng thay đổi được gì. Đàn ông, con trai khi nói lời chia tay thì quay lưng đi một cách nhẹ tênh, còn con gái nhiều khi nói ra lời đó rồi, mà chân không chạm đất suốt mấy ngày, có thứ gì đó đang vỡ vụn ra thành trăm ngàn mảnh. Có khi lòng còn mềm yếu đến mức, chỉ cần chạm nhẹ, thì sẽ vỡ tan.

Chuyện cô gái chung lớp là vậy, đến chuyện cô gái mình đang dạy, cô này thì mới bị người yêu chia tay, cô ấy bằng tuổi mình, cô này có phần nào đó sống nội tâm, khá trầm, ít nói, đôi mắt luôn ẩn điều gì đó buồn bã pha lẫn chút yếu đuối, kiểu gì thì cũng mong manh , dễ vỡ y chang mình, mình có chút sợ sệt khi gặp người giống mình, mà lần đầu là thông cảm, cho đến khi nghe cô ấy tâm sự chuyện tình cảm thì thôi, mình dẹp bỏ ngay cái suy nghĩ ban đầu. Cô ấy chả kể rõ sự tình như thế nào, chỉ nói anh đó chia tay rồi, nhưng kiểu im lặng, chẳng nói gì, cô ấy bị bỏ rơi trong im lặng, đến mức không hiểu là vì lý do gì mình bị đối xử như vậy. Im lặng luôn là điều đáng sợ trong một mối quan hệ mà đa phần đối phương luôn đặt cả trái tim mình cho người còn lại, rồi đến ngày họ ôm tim mình bỏ chạy một cách lặng lẽ. Tôi chả an ủi gì nhiều, chỉ nói mỗi câu : " Đừng bao giờ xem ai đó là người cuối cùng của mình", tôi nói vậy chỉ là để an ủi cô, rằng tuổi trẻ còn dài, rồi cô sẽ gặp được người khác tốt và xứng đáng hơn, rằng cứ khóc đi, cứ làm những việc mà bản thân cảm thấy thoải mái, dù là điên rồ hay ngớ ngẩn cũng được, chỉ bản thân cảm thấy thoải mái là đủ. Ấy vậy mà tôi nhận được sự đáp trả từ cô một cách không ngờ " Vậy mà mình xem anh ấy là người cuối cùng của mình", tôi ngớ người, cổ họng nghẹn ứ, như thể chúng bị đóng băng cả rồi, ngôn từ đôi lúc cũng trở nên bất lực. Tôi im lặng, đứng thừ người ra đó. Rồi cũng tiễn cô ấy ra khỏi cổng. Cô ấy đáng thương, tôi đã nghĩ như vậy khi quay vào nhà, con gái có những cái dại rất ngây ngô, mà những khờ dại ấy chỉ đến một lần trong đời, ấy là lúc tuổi trẻ. Nhưng mà, cô ấy là người mà tôi cảm thấy đáng thương nhất trong những người xung quanh mình. Rốt cuộc thì cô ấy tự cho người ta cái quyền làm tổn thương mình mất rồi.

Tôi, một lần nữa lại thấy những cô gái quanh mình đau đớn vì chuyện tình tan vỡ.

Tôi, bỏ rơi sự yếu đuối của mình giữa đại lộ hun hút sâu.

Tôi, tựa mình vào đêm. Và thở.

An Yên
29.6.15






Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét