ĐN, ngày...tháng...năm...
Tôi bắt đầu thấy mất ký ức, những đoạn ký ức đứt gãy và rời rạc. Trôi lơ lửng trong không gian.Tôi nghĩ là mình sẽ không gắng nhớ lại, vì dù có gắng thì mọi kết quả đều trở nên vô nghĩa, chúng không còn vẹn nguyên như thuở ban đầu. Tôi thấy mình đang trở thành người bất hạnh, vì dù có là ai đi chăng nữa, thì cái việc có một ký ức xinh đẹp để bám víu âu cũng đã là hạnh phúc rồi. Nhưng tôi, ngay cả đoạn ký ức xinh đẹp cuối cùng cũng bắt đầu rời bỏ. Thì tôi còn có điều gì để bấu víu nữa đây?
Một ngày trôi qua trong im lặng , tôi không còn khái niệm muốn nói chuyện hoặc gặp gỡ ai, tôi co mình trong nỗi cô độc vốn có.Đêm dài như hơi thở, tôi làm bạn với đêm, với tiếng quạt chạy vù vù , và cả con thạch sùng trên cao kia nữa. Tôi tựa mình vào đêm, nhắm hờ mí mắt, lặng yên nghe con tim trăn trối, nó bảo tôi mệt quá thì có thể khóc than cơ mà, tại sao lại phải giấu nhẹm vào người, tại sao cứ phải âm thầm mà chịu đựng. Tại sao cứ phải đau đi đau lại một vết thương trong suốt 21 năm qua, một lần nữa nó mắng tôi tả tơi. Tôi khóc, nước mắt chảy giàn giụa ướt cả góc gối. Giá như tôi có câu trả lời cho bản thân trong suốt những năm tháng đã qua thì hay biết mấy, mọi thứ đã khác xa lắm rồi. Khi mà trưởng thành là một việc hết sức mệt mỏi, người ta sẽ chẳng thể khóc khi thấy đau, chẳng phải nổi nóng khi tức giân với ai đó, hoặc khi người ta xúc phạm mình. Nhiều người sẽ bộc lộ cảm xúc một cách mạnh mẽ, đau sẽ khóc, vui sẽ cười. Nhưng tôi thì hoàn toàn chết lặng. Tôi tự cho mình là ngu ngốc lẫn yếu hèn. Khi mà cả đời chẳng dám đấu tranh để đòi lấy sự công bằng cho mình. Tôi- chỉ là một kẻ đáng thất vọng mà thôi!
27.6.15
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét