7/6/15

Diary ngày....

ĐN,ngày...tháng...năm...

Cuối tuần, cả ba đứa chúng tôi lại lang thang khắp ngõ ngách thành phố, ngồi nói với nhau những câu chuyện vụn vặt, không đầu không cuối. Trong khi Mít Rơ Tồ đang nói về bạn A nào đó trong bộ dạng hết sức ngớ ngẩn, thì Pig vẫn gióng tai lên nghe, tôi lặng im nghe nó nói, thi thoảng lại đưa mắt nhìn về phía bên kia sông. Tôi tò mò muốn biết cuộc sống ở bên kia bờ thế nào, phải chăng vẫn ồn ào hòa vào sự chảy trôi của thời gian, khi mà con người ngày càng hối hả, gấp gáp, thì nhịp sống cũng sẽ khác đi. Dòng sông vẫn lấp lánh ánh đèn, tôi cầm điện thoại, nhằm muốn giữ lại những khoảnh khắc đẹp đẽ, tôi sợ một ngày nào đó, chúng tôi rồi sẽ không còn ngồi ở đây mà nói với nhau về những điều vặt vãnh như thế, chi bằng lưu giữ lại những khoảnh khắc đã qua trong đời như là cách trân trọng cuộc sống trong mỗi phút giây. Mít Rơ Tồ luôn là người bảo thủ trong ba đứa , đi cà phê, Pig muốn ngồi một quán nào đó mát mẻ bên vỉa hè, trong khi nó lại muốn ngồi quán nào đó đẹp đẹp. Kiểu như nó bảo quán ở vỉa hè thường mất vệ sinh, nên nó dị ứng. Nó luôn là đứa kĩ tính quá mức so với quy định. Pig thì lại khác, nó hỏi ý kiến tôi, tôi bảo không ngồi quán vỉa hè cũng không ngồi quán đẹp đẹp, xuống dưới cầu ngồi uống nước mía cho mát. Hai đứa nó mặt đần ra, bảo tôi muốn thì đi một mình, chứ tụi nó chả đời nào muốn xuống.

Mình bắt đầu thấy bản thân ngày càng tệ hại, chỉ bởi một số thứ đưa ra, đặt mục tiêu, nhưng vẫn chưa làm được. Có thể nói điều khiến mình vui ở hiện tại là đi dạy, ngày xưa cũng thích môi trường sư phạm lắm, nhưng rồi vẫn không đủ dũng cảm để thi, đi dạy, chỉ cần nhìn thấy nụ cười lẫn tiếng nói của bọn trẻ, lòng mình lại thấy ấm áp lạ kì, những đứa trẻ vốn luôn đáng yêu, chúng luôn là những thiên thần xinh đẹp không cánh. Có khi lại là viên thuốc thần kì xoa dịu phần nào những âu lo, mệt nhọc nơi lòng người.

Mình bắt đầu trồng lại cây, ủ mầm, và gieo hạt. Hạnh phúc còn lại là chờ đợi chúng lớn lên.

Dạo này cơn đau cũ lại hành hạ, vẫn ngủ vùi và mộng mị bủa vây.

Hai hôm rồi, cứ giờ này trăng lại ghé đến khe cửa thăm mình. Nhưng hôm nay bầu trời hoàn toàn tối đen như mực, không có chút ánh sáng nào. Mình bắt đầu thấy sợ. Mình bắt đầu có cảm tưởng như cái màn đêm ấy sắp nuốt chửng mình.

Tình cờ nghe được bản nhạc không lời từ Tumblr, nghe mà bình yên quá!

Kết thúc một ngày Chủ Nhật không có mưa bay!

p/s: Những điều tha thiết sẽ chẳng còn thiết tha. Vào một phút giây nào đó, kể cả là sự rời bỏ!

An Yên
7.6.15


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét