ĐN, ngày...tháng...năm...
P, hôm nay em đã rất nhớ anh.
P, bầu trời ngày em nhận ra mình thương anh không còn là màu xanh nữa, nó có màu sắc khác, và khoảnh khắc đó, em, sẽ- không- bao - giờ - quên.
Hôm nay, trong lúc dạo face, em vô tình đọc được caption của một cô gái viết cho người mình thương, và nó nó khiến em chạnh lòng. Em mãi mãi chẳng thể bước qua thương nhớ đời mình, chỉ vì khoảnh khắc em nhận ra mình thương anh, trong vô số những từ dùng đễ diễn đạt tình cảm con người, em thích dùng chữ " thương" hơn, bởi nó là từ ghép giữa đau đớn và yêu thương. Ừ, yêu một người là phải chịu cả gian khổ, mỏi mệt, đớn đau của người đó. Yêu một người cũng phải rộng lòng sẻ chia với người đó tâm tư, gánh nặng của chính bản thân mình. Khổ đau vì nhau mới thấy những tháng ngày mình đã trải qua đáng quý thế nào, để khi muốn kết thúc, nhớ lại lí do để bắt đầu. Còn chia tay, ừ, vĩnh viễn chỉ vì yêu chưa đủ. Em đã nghĩ như thế đấy P, em lại tự huyễn bản thân mình nữa rồi.
Trong một cuốn sách, PYY có viết " Vào bất kì thời điểm nào, con người cũng đều có thể thương nhau. Yêu là một từ thường được nói ra quá vội hay quá sớm. Còn một đời này, một kiếp này, vẫn cứ có thể thương mà không cần nắm tay nhau quá chặt, vẫn cứ thương dù vĩnh viễn không còn gặp nhau nữa, cứ thương dù người đã quên ta mất rồi". Khi đọc xong những dòng đó, trái tim em bỗng lạc một nhịp, chơi vơi. Phải, em vẫn cứ thương anh bằng những rung cảm trong trẻo đầu đời, thương cả những nỗi riêng mang anh gánh vác trên người, thương cả những bể dâu mà anh đã đi qua. Ở góc sâu nào đó trong em, anh vẫn ở đó, dù năm tháng trôi đi, người này hay người khác có xuất hiện, ở lại hay ra đi, thì tình cảm đó giống như một bức tường thành đã khóa kín, vĩnh viễn không có ai có thể chạm được, và em chỉ có thể đứng ngoài để tượng niệm mà thôi. Có những điều ngàn năm chúng ta không cưỡng lại nổi, giống như hết hè phải sang thu, giống như việc chúng ta phải trả ai đó về nguyên vị trí và trách nhiệm của họ, chúng ta không thể làm gì. Chúng ta bỉnh thản chấp nhận như một phần cuộc đời . Ngay cả khi lòng buồn xác xơ.
Em lại nhớ đến đoạn nói chuyện của em và chị, chị bảo rằng cho đến giờ phút này, chị vẫn nhớ K mỗi ngày, có lúc ít đi, có lúc nhiều hơn. Ngày cưới K, chị khóc hoài, khóc hoài, ngay cả khi nước mắt bỏ chị đi, chị cũng không biết là thương bản thân mình hay thương K nữa. Dù bây giờ, K sống ly thân, nhưng chị không coi đó là cơ hội. Chị thấy đau lòng, K của chị đã không hạnh phúc, chị hỏi em tại sao lại như vậy, nhưng em đã không biết an ủi, trả lời chị như thế nào. Khi thành thật yêu một người, chúng ta luôn đau khổ. K vẫn về HN thăm chị vào mỗi lần chuyển mùa, có thể là vài ngày, có thể chỉ vài tiếng rồi K lại bay, đôi khi chỉ để gặp K vài tiếng mà chị phải gom hết can đảm của bao nhiêu tháng ngày chị trốn chạy nỗi nhớ với K. " Tình yêu sẽ khiến người ta can đảm Yên ạ". Chị đã bảo với em như thế, và em đã thấy trái tim mình can đảm lắm, khi gặp gỡ và thương anh, P à!
Hôm nay, trời đầy gió, gió lại khiến mắt em cay.
An Yên
12.9.15
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét