5/9/15

D.A.R for September

ĐN, ngày...tháng...năm...

Nghe một bài hát, đột nhiên sóng mũi cay cay. Hơn ngàn lần Ân biết, bạn vẫn dõi theo Ân, bạn vẫn lưu tên Ân trong danh bạ bằng một cái tên mà bạn thích. Ân đã sai lắm rồi, và bạn ơi, Ân vẫn nợ bạn một lời kết thúc, một lời xin lỗi chưa tròn vành rõ chữ. Xin lỗi vì đã biến tình đầu của bạn thành một mớ bòng bong tan hoang và quay đi vô tình như thế. Xin lỗi, xin lỗi bạn . V vẫn nhắc về bạn trong một lần đi ăn nhân ngày N về nước, và Ân đã im lặng khi V nhắc đến tên bạn trước mặt Ân. Bạn đã đặt cược số phận vào cuộc thi năm đó, và nghiễm nhiên bạn trở thành người chiến thắng, bạn thực hiện được lời hứa với bản thân về Ân, và vì Ân. Bạn sẽ thành công thôi, rồi bạn sẽ gặp người tốt hơn Ân, hãy đi tìm người xứng đáng với vị trí đó.

Những ngày dài lê thê thế này Ân chỉ muốn thu lu vào một góc và làm thơ thôi, Ân không muốn nghĩ nữa, Ân không muốn bản thân mệt mỏi nữa, nhưng Ân chẳng thể điều khiển được suy nghĩ của mình, càng không thể nắm bắt được cảm xúc của trái tim mình. Những nét chữ nguệch ngoạc được viết ra chẳng theo một nguyên tắc nào cả, và Ân thì không thích điều đó, nhưng trong lúc ngột ngạt thế này phải làm gì thì Ân không biết, Ân làm mọi thứ theo quán tính thôi.

Ân đã viết ba bài luận thật dài trong một ngày và tập nói đúng ba topic speaking. Rồi Ân lại đi dạy, Ân loay hoay làm những công việc mình yêu thích trong một ngày và bận bịu với cả những thứ vụn vãnh, chỉ là Ân muốn chạy trốn ngày và chạy trốn thời gian. Ân cứ chạy, Ân cứ lao như bay vào cái guồng quay ấy, đêm về nằm xuống không còn nghe tiếng lòng mình trăn trối điều gì nữa. Lúc ấy Ân lại được trở về với chính Ân, trống rỗng và đơn độc. Ngay cả khi nhắm mắt, cả trong giấc ngủ, hình ảnh về cái con người ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí Ân, có khi hình ảnh đó cứ đi lặp lại trong suốt ba đêm liền, và Ân đã ôm nó theo Ân vào giấc ngủ, kể cả khi trong bệnh viện trắng toát. Những gì thuộc về khoảnh khắc thường khó quên, và nó khiến Ân nhớ mãi, nhớ mãi. Hôm nay đọc bài chị viết, nước mắt Ân chảy ra thành từng vệt dài. Ân tủi thân lắm.


Tháng chín, Ân chẳng thể viết nổi câu thơ, Ân thấy mình cứ thế trôi đi, thân xác nhẹ bẫng như mây, lửng lơ giữa cõi người. Ân lại đọc thơ của Zelda, Ân cứ đọc đi đọc lại nhiều lần những dòng ấy, bạn này tâm tư quá, Ân không nghĩ bạn là con trai cơ đấy, bạn cứ đứng giữa khoảng không tâm hồn của cô gái đang tan nát, rồi tự độc thoại những lời hư vô. Có những quyển sách Ân lấy làm điểm tựa cho niềm tin, như " Cuốn theo chiều gió" và " Thất lạc cõi người". Những có những quyển Ân chìm sâu vào, cảm xúc chạy lạc lung tung trong mê cung câu chữ, không thấy đường ra. Quyển của bạn là thế đấy. Ân đọc và sợ mình bị lung lạc quá. Buồn đau trong bạn, Ân đi qua rồi, Ân không muốn quay đầu nữa. Nhưng cũng thương lắm, yêu lắm những dòng bạn viết :

" Chỉ là giọt nước nước cố chấp chảy ra
tim em vẫn đập tay em vẫn thở
hà cớ gì người nói em đang vỡ
em đã bỏ sót điều gì ở đâu?

vụn từ không ghép nổi thành câu
nỗi nhớ dịu dàng vẫn sâu gay gắt
sao người nhìn em cười đến đau thắt
sao nước mắt lại cố chấp chảy ra"

Zelda




Ân sẽ viết keys cho những câu chữ của bản thân bằng những từ đơn giản và ngắn gọn thôi.

Summertimesadness# Onrainydays#Girl#


Ân
5.9.15

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét