Vào những ngày bầu trời rũ xuống đáng thương, lòng người như những ngôi nhà không cửa, gió từng cơn lùa vào từng đợt lạnh ngắt, một tôi cuối cùng cũng đã bỏ tôi đi.
Có những ngày mà lòng người lạnh tanh, trơ khất như nước sông mùa lũ, phó mặc cho con tim, lý trí kêu la thống thiết.
Thì thôi, mệt rồi. Ngủ đi...
30.9.15
30.9.15
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét