ĐN, ngày...tháng...năm...
Sáng nay, lọ mọ ngồi viết tản văn, hết cả buổi sáng mới hoàn thành xong bài, rồi mới gửi đi. Viết xong thì đầu Ân lại đau, bệnh cũ cứ trực chờ sẵn đợi Ân viết xong nó mới đau, ngay cả bệnh tật cũng biết điều với Ân như vậy, thì Ân phải cảm ơn nó rồi. Haizz, nhưng dù gì vẫn thấy nhẹ nhõm vì đã viết xong và có bài để gửi. Ông trời đôi khi cũng thật dễ thương!
Hôm nay Ân chưa đụng đến chữ nào trong phần Writing, Speaking vẫn còn trong giai đoạn nước rút, nói chung là tạm ổn rồi, đến ngày thi chỉ cần ôn lại phần idea nữa là tự tin đi thi thôi. Nhưng còn một phần Ân thấy lo lắm, Listening muôn đời là cái phần Ân khó ưa nhất, nó giống như mấy con số chết tiệt nhảy nhót trước mắt Ân, nó khiến Ân không thể không ghét, nhiều khi Ân thấy mình như kẻ mộng du đi lạc trong cõi văn minh sách vở, mặc dù Ân đã cố gắng thích, nhưng vẫn chẳng thích nổi. Sự đời nhiều khi lắm éo le.
Hôm nay chẳng có gì để viết , Ân hết biết viết gì rồi. Vậy thôi, dừng ở đây nhé!
9.9.15
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét