11/9/15

D.A.R

ĐN, ngày...tháng...năm...

Ân thích thả trôi tâm hồn khi xem Yong Pal, thích cả cốt truyện, và cả con người trong đó. Mặc dù đã xem đến tập gần đây , nhưng đến tối Ân vẫn bật lên xem lại, vậy mới thấy sức hút của nó đối với Ân như thế nào, chỉ bởi nó mang lại cho Ân sự ấm áp trong tâm hồn, và vỗ về những thương tổn trong Ân, nên xem nó, Ân lại thấy cõi lòng mình ấm lại. Ân lại thấy Ân của ngày xưa, một Ân trong trẻo và mỏng manh, một Ân sống ở hai thế giới, dễ mủi lòng khi ai đó nặng lời,  khi buồn, vui, đau đớn gì cũng mang trên mặt một thứ âm thanh không sắc , một Ân trầm mặc mà kiêu hãnh. Thế nhưng, mọi thứ đã đổi khác khi chúng ta trưởng thành, Ân cười nhiều hơn,nói nhiều nhưng trong lòng lại rỗng tuếch, Ân không muốn nghe người khác nói nữa, Ân gạt phăng tất thảy những lời nói, Ân đẩy họ ra xa khỏi cuộc đời mình, Ân tập cách sống đơn giản hơn, nhưng rồi Ân lại sợ, bởi ranh giới giữa đơn giản và hời hợt vốn mong manh lắm, Ân sợ mình trở thành kẻ vô cảm lúc nào không hay, Ân không muốn đi tìm mình nữa, có những chuyện bản thân phải học cách thỏa hiệp, thay vì cứ nắm níu những thứ không thuộc về mình, Ân cố chấp lắm, Ân biết chứ, Ân hiểu Ân mà. Nhưng giờ Ân đã thôi cố chấp rồi, Ân chấp nhận sự thật rằng người không thuộc về Ân, người với Ân chỉ là những kiếp người nhỏ nhoi vô tình gặp gỡ, để rồi chia ly, đi một vòng lớn, điểm xuất phát là người lạ, rồi từ lúc nào đó, trở thành người thương, đến cuối cùng, trở thành làm người lạ của nhau. Người cứ thế lướt qua Ân, còn Ân chỉ có thể dõi theo người từ xa, lần nào cũng nhìn tấm lưng người khuất mất, được nhìn thấy người bình yên như thế, dù Ân có gặp chuyện gì, chỉ cần nghĩ đến nó, Ân đã thấy hạnh phúc lắm rồi. Niềm vui với Ân chỉ đơn giản thế này thôi, vậy mà lắm khi Ân thấy khó khăn lắm. Ngày bắt đầu vội vã, hơi thở của Ân cũng vội gấp như ngày, Ân trôi đi trong guồng quay cuộc sống, có lúc Ân không còn nhìn thấy mình nữa. Ân cứ trôi. Trôi xa.

Có người hỏi Ân làm sao để giúp một người có thể thoát ra nỗi sợ hãi và buồn đau để sống tốt. Ân cười trừ rồi im lặng, tại sao lại hỏi Ân câu đó, tại sao phải là Ân mà không phải là ai khác. Hỏi như vậy có khác gì nhắm thẳng vào mặt Ân, bảo Ân hãy sống tốt đi, đừng yếu đuối như thế. Ân không thích ai chạm vào những thứ thuộc về cá nhân một người, mỗi con người là một thành phố, một hòn đảo, ở đó chỉ có họ mới là chủ nhân của nó. Không ai có thể xâm phạm, dù là ai, là gì đi chăng nữa, thì vẫn phải tôn trọng quyền cá nhân ấy.


Hôm nay đầu Ân lại đau, Ân chẳng học được chữ gì, lớp tiếng Hàn có thêm người mới. Cuộc vui lại sắp bắt đầu.

11.9.15

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét