ĐN, ngày...tháng...năm...
Chúng tôi đến Hội An vào một tối bão số ba đổ bộ vào thành phố, Hội An nằm trong vùng bị ảnh hưởng. Cả ba đứa đội mưa, đôi gió xuyên màn mưa, Th bảo tôi với Mít Rơ Tồ ức đi Hội An đến nỗi phải đi trong cái thời tiết xấu xa như thế này à, tôi cười trong im lặng, Mít Rơ Tồ thì hỏi tôi có muốn đi không, tôi bảo dĩ nhiên là có, tôi xin nghỉ dạy chỉ để đi với bọn nó cơ mà, vậy thì chẳng có lý do gì để không đi. Quãng đường đi sẽ dài thật dài nếu như Mít Rơ Tồ không hỏi tôi có thấy đường lái xe không, tôi bảo có, tôi có bốn mắt cơ mà. Vì trời tối tôi chẳng thấy rõ, phần vì trời mưa nước bắn tung tóe lên mặt kính, mọi cảnh vật trở nên mờ dần đi, tôi phóng xe cái vèo, vũng nước bên lề hất tung lên mặt ba đứa, sự thật thì tôi không thấy cái gì dưới mặt đất, càng không thấy vũng nước trước mặt, Mít Rơ Tồ và Th la lớn, tụi nó hét toáng lên, tôi buồn cười quá cười to, rồi hai đứa nó cũng phá lên cười vì màn đi xe ngoạn mục của tôi. Chúng tôi cứ thế lao đi trong màn mưa, từng giọt mưa như đan vào nhau, tiếng cười giòn tan xé tan bầu không khí ướt át, u tối trước mắt, mùa mưa đã đến rồi.
Đến Hội An cũng là lúc trời chập tối, cả ba đứa đi ăn Cao Lầu, tiếp đó là chè, rồi là thịt nướng, rồi lại là tào phớ, rồi lại ăn kem, thiên đường ẩm thực là đây, khi mà Th với tôi ăn kem, thì Mít Rơ Tồ tranh thủ chụp hình, cậu ta đi mọi ngóc ngách từ hẻm nhỏ đến lớn chỉ để canh cho mình góc chụp ưng ý nhất. Rồi thì cũng chụp được nhiều tấm hình hay ho và đẹp mắt. Tôi thích giàn hoa giấy nơi góc đường Bà Triệu, và những căn nhà rợp hoa cuối đường Nguyễn Duy Hiệu, nó khiến người ta chẳng thể thoát ra những góc khuất yên bình ấy, về rồi mà thần trí vẫn còn lãng đãng chốn nao. Sau cơn mưa, mọi thứ đều ẩm ướt, con đường ngay dưới chân còn đọng lại một vài vũng nước nhỏ, mọi người bắt đầu đổ ra đường ngày càng đông. Bản nhạc Trịnh ở một tiệm cf cũ kĩ trong căn hẻm nhỏ phát ra những ca từ sờn cũ " Đóa hoa vàng mỏng manh cuối trời, như một lời chia tay". Hội An cứ ấm áp và hiền dịu như thế, dấy lên trong lòng người nhiều hoài niệm và xúc cảm về những điều giản dị quá đỗi bình yên.
Hội An trong tôi như một góc khuất ẩn sâu, để khi đau buồn, mệt mỏi lại có thể trở về. Như một bờ bến neo đậu cho những đứa trẻ mãi không lớn như tôi!
Hội An. Một đêm mưa.
An Yên
14.9.15
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét