17/2/15

D.A.R

ĐN,ngày...tháng...năm

Cuối năm.Tóc lại dài.Lại muốn cắt, mỗi lần cắt lại thấy nỗi buồn rơi vãi đâu đó.Nhìn mớ tóc bị cắt đi mà lòng rầu rũ rượi,nỗi buồn càng dài và rộng.Chơi vơi

Những ngày mơ hoang,lạc lòng,lạc cả giấc mơ.Người ta đi một quãng đường dài lại muốn tìm một bến dừng chân nào đó nghỉ ngơi,một người nào đó để kể lể,khóc than.Một người lặng lẽ ở bên chỉ lặng yên nghe mình nói,còn mình nhìn quanh chẳng có ai.Sự đơn độc cũng trở thành món quá quí giá mà thượng đế ban tặng cho mình,à thì ra là mình may mắn lắm!

Có nhiều mối quan hệ trong đời người ta chẳng thể nào nắm giữ,bởi suy cho cùng gặp nhau trong số bảy tỉ người ngoài kia đã là duyên vạn lần kiếp trước,như việc chúng ta dừng đèn đỏ,bạn còn có thể gặp lại những ai đứng cùng bạn hôm đó một lần nữa trong đời,hẳn là không.Với mình,dù gặp nhau ở bất kì hoàn cảnh nào,thì cũng đã là duyên,khi hết duyên người ta sẽ tự đồng rời xa bạn,và rồi mọi mối quan hệ đều cắt đứt.Vậy là thành người dưng.

"Đường không đi đường đầy cỏ dại
Người không gặp người thành người dưng"

p/s:Từ lâu nỗi buồn chẳng còn tên để đặt.Nên tôi đặt nó là vô đề.Chỉ vậy thôi!

17.2.15

2 nhận xét:

  1. Nỗi buồn nào cũng có tên, mà sao lại có nỗi buồn không tên?

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. Ngạc nhiên khi có người vào được blog này.Nỗi buồn có tên hay không còn tùy thuộc vào mỗi người,với mình nỗi buồn từ lâu chẳng còn tên để đặt,bởi đã có quá nhiều nỗi buồn đc sinh ra,và cũng chẳng mất đi,chúng vẫn ở đó.Nên giờ có buồn cũng chẳng còn tên để đặt,nên là không tên.Chỉ vậy thôi,cảm ơn vì đã để lại cmt.

      Xóa