ĐN, ngày...tháng...năm...
Nước mắt mình chảy lúc đang ăn cơm, mình đã cố gắng kìm chế bằng mọi cách, nhưng nó vẫn cứ chảy, mình cúi gầm mặt, không để ba thấy. Rốt cuộc thì cái người mình yêu thương nhất, cái người mà trong lòng mình chỉ có mỗi ký ức về người đó, cái người mà đến cuối đời, dù có ở đâu, làm gì, thì trong tim vẫn luôn chứa sẵn một góc riêng dành. Người mà suốt thời ấu thơ hình ảnh về họ cứ như ông bụt, bà tiên hiền hậu trong truyện cổ tích. Họ nhẹ nhàng cứa một nhát vào trái tim những vết cắt ngang dọc, thì ra cái cảm giác đó còn đau đớn hơn gấp trăm ngàn lần những đớn đau trên đời, những mỏi mệt mà cuộc đời mang lại. Những tưởng trái tim đã miễn nhiễm với nỗi đau rồi, nhưng cho đến bây giờ, nếu không có nó, mình cũng quên mất cái quyền được khóc, quên mất bản thân mình là ai, à thì ra chỉ là đứa con gái ngờ ngệch và bé nhỏ trên đời. Quên cả nỗi đau bản thân mang vác suốt hai mươi mốt năm qua. Sau những cuộc chinh chiến kéo dài, trái tim là thứ chịu nhiều thương tổn, lặng lẽ trở về nằm dài một góc trong lòng đêm. Thi thoảng, trái tim không thở được nữa, nằm im bất động, có khi thoi thóp. Chỉ kịp trút những lời trăn trối cuối cùng.
31.8.15
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét