Vị bác sĩ già xoay ghế nhìn về phía tôi , hỏi tôi một cách thẳng thừng, rằng gia đình tôi từng có người chết vì ung thư dạ dày chưa, tôi không ngạc nhiên về lời vị bác sĩ ấy nói, tôi cười rồi đáp lại: " dạ chưa", với vẻ mặt bình thản . Thông minh quá đôi lúc lại đau lòng, còn ngờ nghệch quá lại tội bản thân. Người phụ nữ ấy hỏi tôi có sợ không, có đau đớn không, tôi nói không, tôi không sợ, nếu sợ hãi cái chết đến mức không muốn đối diện, thì tôi đã không tiếp nhận việc điều trị của bác sĩ, đã không la hét, hay cáu bẩn với bất cứ con người nào, tôi đã chối bỏ mình từ những năm mười tám tuổi, khi thuốc trở thành nguồn sống không thể tách rời, và bệnh viện trở thành ngôi nhà thứ hai.Tôi giới thiệu H với V khi H không tìm được việc làm, và chuyện không ngờ đã diễn ra, tôi thấy V xuất hiện cùng với H trong sinh nhật mới đây của H, và bây giờ một lần nữa V lại đi bên H trong một tiệc sinh nhật khác. Tôi không trách mình, chỉ thấy cuộc đời rõ buồn cười, chả trách V mãi là con người bị tôi liệt vào black list, chẳng thể chạm vào đời tôi, cũng dễ hiểu thôi mà. Còn với H, sự xem thường độc chiếm tâm hồn tôi. Sự phản bội và bỏ rơi xét cho cùng đều đau đớn như nhau, tôi tin vào luật nhân- quả của đạo Phật, có vay ắt có trả, gieo nhân nào sẽ gặt quả nấy, thế thôi.
Có một cơn mưa nhỏ đã ghé thăm tôi trên đường đi về, và tôi thấy mình khô queo.
28.11.15

