27/11/15

D.A.R

ĐN, ngày...tháng...năm...

Thỉnh thoảng, muốn tìm lại cảm giác ấm áp khi xem SWP, vùi mình vào một góc và đắm chìm trong từng phân đoạn, cảnh quay, ngắm nhìn niềm hạnh phúc miên viễn của nhân vật chính. Rồi mỉm cười với chính mình. Những ngày như vậy trôi qua, có một điều gì đó để bấu víu, nương tựa may ra dễ chịu hơn là ấm ức âm thầm chịu đựng. Nó cứu rỗi người ta nhiều, như việc xoa dịu những nơ ron thần kinh, làm ấm chúng, sưởi ấm cõi lòng ngày gió mùa về. Chỉ nên suy nghĩ đơn giản thôi, đời hẳn sẽ nhẹ nhàng nhiều lắm!

Dạo này, hay nhận được quà từ Hà Nội và Sài Gòn, có khi là áo, hoặc váy, và đa phần là sách. Anh ở bưu điện mỗi lần gặp thường nhe răng cười, rồi tán gẫu , rồi lại rối rít cảm ơn. Rất lâu rồi, bản thân mới cảm thấy thoải mái như vậy.

Lúc đi qua cầu, trời gió to, mây đen bao phủ, cứ nghĩ trời sẽ mưa, nhưng kết quả ngược lại. Cười :D

Con người là một giống loài rất buồn cười, khi họ tự cho mình cái quyền được xuất hiện trong cuộc đời người khác, và rồi ảo tưởng về tình cảm mà đối phương dành cho họ, cho đến khi nhận ra là mình rất ngớ ngẩn.

Thôi , ngủ đi. Hết rồi!

27.11.15

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét