ĐN, ngày...tháng...năm...
Trong một thành phố, vẫn có hai khoảng trời, thì ra là như vậy. Có những điều đơn giản thôi, nhưng là vì bản thân xem nhẹ, nên đã bỏ qua. Thằng bé học trò hôm nay lại không học bài chỉ vì những rung cảm đầu đời ở lớp đại học, trên đời ái tính là thứ khó tránh khỏi, cũng không biết phải nói gì với nó, tôi không phải là người giỏi an ủi người khác, chỉ có thể lắng nghe.
Tôi rất không thích kiểu thời tiết nắng mưa thất thường như thế này, nó khiến người ta chao đảo, sao cứ phải làm khó nhau như thế!
SWP đang ở những tập cuối, bản thân có đôi chút thất vọng, giống như kiêu đầu voi đuôi chuột, càng xem lại càng thấy nhàn nhạt, mọi thứ không háo hức như lúc đầu, nhân vật phụ lại hay hơn diễn viên chính là làm sao?
Đã tự tay viết cho mình thật nhiều bức thư, rồi lại cất giấu trong chiếc hộp xinh đẹp, âu cũng là niềm hạnh phúc rồi.
Cơ thể dạo gần đây lại kêu la. Chân vẫn đi nhưng không chạm đất!
Tôi đã viết xong rồi. Hôm nay chỉ có chừng đó thôi.
6.11.15
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét