Gió mùa tràn về, nghe hơi lạnh luồn qua từng thớ thịt vào buổi sớm mai, những ngày cuối cùng của tháng Mười Một sắp qua đi, nhưng lại có những thứ vẫn mãi ở lại. Vĩnh viễn ở lại. Trong le lói một buổi sớm mai nào đó, tôi mong muốn mình có một cơ thể khỏe mạnh, sống một cuộc đời bình thường, ăn những món ăn mình thích, và có thể uống hết một ly Matcha tròn đầy, theo một cách nào đó mà bản thân cảm thấy hạnh phúc. Nhưng hy vọng đó có lẽ còn xa lắm, khi mà hiện thực luôn nhấn chìm tôi dưới đáy ngày, một mình tôi ngồi, hít thở, cười nói và ra sức thở. Có đôi khi, tôi lại hy vọng rằng, trái tim mình sẽ lỗi nhịp ở một phút giây nào đó, trong vô vàn những nỗi đớn đau giữa cuộc đời này. Sống và thở là hai việc khiến con người mệt mỏi, rơi vào bế tắc, xét cho cùng cũng chỉ bản thân mình biết, vậy thôi.
Tháng Mười Hai, có nhiều việc phải làm, có nhiều nơi để đi, nhưng sức khỏe luôn là rào cản lớn nhất. Nếu có ai đó hỏi rằng, điều tôi mong muốn nhất là gì, thì tôi sẽ trả lời rằng, đó chính là sức khỏe. Hôm nay là một ngày gió thốc, tấm rèm mỏng bên khung cửa sổ gió thổi bay phất phơ, nỗi đau đớn trong tôi trỗi dậy, cồn cào, xa xót. Tôi không định hình được mình sẽ thế nào nếu như không có tấm rèm mỏng manh đó, có thể tôi sẽ bị thổi tung, hoặc biến dạng. Rồi cứ thế trôi đi.
Tháng Mười Hai, ký ức lạnh lẽo sẽ lại ùa về,tháng- có cô gái nhỏ chào đời, cô vẫn sống với ý nghĩ rằng mùa Đông sẽ đóng băng nỗi buồn, như nhiều năm về trước, giản dị và bình yên.
Waltz In Sorrow lại cất lên giữa đêm, OMV như ủi an tâm hồn. Âu cũng là yên ổn rồi, phải không?
Ngoan, mạnh mẽ lên!
p/s: Tặng em - thiên thần nhỏ của tôi!
26.11.15

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét