13/11/15

D.A.R

ĐN, ngày...tháng...năm...

Những buổi chiều tự thấy mình thừa dư, không biết nép vào đâu . Tôi lại trấn an mình, bằng tất cả những hi vọng còn sót lại, đó là khi tôi đến Cloud Garden nhìn thấy sự giao tiếp giữa con người với nhau, bằng sự tô vẽ không sắc màu, lúc ấy ngôn từ lặng câm, im bặt trong cổ họng, tôi không biết phải bắt đầu sự giao tiếp của mình từ đâu, và cũng không biết từ lúc nào ngôn ngữ trở thành thứ vũ khí sắc bén khiến chúng ta thương tổn. Tự nhiên tôi thấy cuộc đời có nhiều thứ rất buồn cười, những ngày nhàn nhạt cứ thế trôi đi, và nỗi buồn trở thành một thứ nấm mốc ăn sâu vào từng thớ thịt, chúng ta có phải sẽ trở nên mục rữa ? hoặc khuyết thiếu đi phần nào đó trên người? Những câu hỏi muôn đời vẫn chẳng bao giờ có lời đáp, giả có, cũng là sự huyễn hoặc của mỗi người. Tôi từng đưa ra câu hỏi cho bản thân, rồi đặt dấu chấm lửng, hoặc bỏ ngang. Chỉ bởi có những điều chúng ta không nên biết thì sẽ tốt hơn, biết rồi lại càng thêm mệt, và mắc kẹt trong đó.

Tôi từng gọi thế giới của mình là thế giới của ốc đảo xa xôi, nơi mà con người không dễ chạm đến, nếu có cũng là sự trôi dạt, lưu lạc tạm thời, và rồi lại ra đi. Thế giới ấy lại trở nên bình lặng như nó vốn có, tôi lại tự vỗ về sự đơn độc của mình, tôi nằm im, khâu lại vết thương đang rỉ máu. Tôi bắt đầu thấy sợ những cơn mộng mị giữa đêm, khi nó nhuốm màu cái chết và bi kịch, tôi mơ thấy rất nhiều đứa trẻ như tôi, những đứa trẻ bị bỏ rơi, bị hất hủi, bị cay độc cho đến khi chết rồi cũng vẫn không thể nào siêu thoát. Bạn có biết nó đáng sợ đến mức nào không?Không, bạn không biết đâu. Tôi chết lặng trong chính giấc mơ hằng đêm, ngay cả thở thôi cũng trở nên khó khăn đến mức muốn tắt thở. Tôi nằm im, bất động.

Ngoan, ngủ đi- Yên!

13.11.15

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét