ĐN, ngày...tháng...năm...
Vào blog chị, giọng Lệ Quyên nhẹ nhàng vang lên, một điều gì đó quá đỗi bình yên mà lâu rồi mình mới cảm nhận được, cái cảm giác này thật khó có được khi lòng ngày càng ngổn ngang. Mình gặp V, V nhìn H, mình cười thầm trong bụng. Có những chuyện chúng ta chẳng hề liên quan, nhưng bằng cách nào đó, cũng sẽ liên quan, tự nhiên mình thấy nực cười.
Mình có rất nhiều con đường để đi, nhưng đứng trước nhiều con đường, mình đâm ra hoang mang.
3.10.15
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét