13/11/15

D.A.R

ĐN, ngày...tháng...năm...

Hạnh phúc vốn dĩ là được nhìn thấy những điều bé nhỏ, giản đơn ngay cạnh bên mình, hoặc ngắm nhìn nụ cười  hạnh phúc miên viễn từ người khác. Là khi xem xong 16 tập của SWP, trong lòng như được an ủi, rất nhiều. Thứ tình cảm từ thuở bé, vốn chỉ là một hạt mầm bé xíu, theo năm tháng, lớn lên, trở thành một cây đại thụ vững chắc, trải qua nhiều biến cố, cuối cùng cũng trở về cạnh nhau- như sự sắp đặt của duyên phận. Ngưỡng mộ âu cũng là chuyện bình thường, phải không?

Khi đang ngồi ở góc đường bên kia bờ, tôi đã nhìn thấy một thành phố khác, thế giới khác lấp lánh ánh đèn và sự chảy trôi chầm chậm của thời gian, là vì muốn một lần quay trở về ấu thơ, ở đó luôn có một nơi ấm áp, sẵn sàng chở che mỗi khi mệt mỏi, muốn tìm về, lại được là mình, cười khi vui, đớn đau, đơn độc có thể tự do khóc, không phải che giấu mệt mỏi như bây giờ. Rồi có những lần tôi nhìn thấy những người quanh mình cười những nụ cười giả tạo giống nhau, họ hít thở chung một bầu không khí, phả ra hơi nước đơn độc. Khoảnh khắc đó thế giới trong tôi chẳng còn chút niềm tin nào nữa, chỉ còn sự trơ khất ở lại, lạc lõng bủa vây.

Hôm qua, L đột nhiên nhắc đến ngày sinh nhật tôi, cũng sắp đến rồi, nếu L không nhắc, tôi cũng chẳng nhớ, đơn giản lắm, bởi trí nhớ tôi không còn tốt như trước nữa, có những chuyện tốt nhất nên quên, sống đơn giản, bình yên thôi thì bản thân sẽ tự khắc hạnh phúc. Tôi không phải là một đứa trẻ tốt, nỗi ám ảnh năm nào thỉnh thoảng vẫn trở về trong mỗi giấc ngủ hằng đêm, chúng khiến tôi không thể thở được, cào cấu tuổi thơ tôi, đè nén tâm trí tôi đến cùng cực sống, chết. Tôi luôn muốn nói rằng mình mệt, nhưng sẽ chẳng ai hiểu và tin điều đó. Tôi co mình trong thế giới của chính tôi.

Ừ, hôm nay là ngày nắng, mà lòng người thì ủ dột, ướt mèm cả lối đi.

13.11.15

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét