ĐN, ngày...tháng...năm...
Ngày Vu Lan, trời đổ mưa to, đến chùa đã ướt nhèm, mặc dù mang áo mưa nhưng vẫn bị ướt, lần đầu tiên đi dưới mưa cảm thấy lạnh. Face ngập tràn những lời thống thiết gửi đến mẹ, mình không có thói quen viết bất kì lời thể hiện tình cảm nào với ai trên đó, dù là bạn bè, hay người thân. Chỉ bởi có những tình cảm ngôn từ không diễn tả được, và cho dù nó có được viết ra bằng những từ ngữ mỹ miều hay đẹp đẽ, thì giá trị của nó cũng chỉ dừng ở một giới hạn nào đó, có khi nó gợi cho tôi sự sáo rỗng ẩn sâu cái vẻ ngoài lấp lánh đó, và face là thế giới phức tạp chộn rộn những người, nó không thích hợp để đặt tình cảm mẫu tử ở đó. Và mình là cái đứa sắt đá khi chẳng bao giờ nói với mẹ những lời ngọt ngào hay biết ơn. Phải, suốt hai mươi mốt năm qua vẫn chưa bao giờ thốt ra những lời đó.
Cha là người con từng thần tượng suốt một thời trẻ thơ, là người đàn ông cao lớn, ấm áp biết kể chuyện cổ tích mỗi khi ru con ngủ, là người vỗ về giấc ngủ con qua những bài ca trường tồn cùng tháng năm, là người từng dạy con biết đọc, biết viết, dạy con những lí lẽ của cuộc sống, và cả cách dạy con làm người. Bài ca mà ngày xưa cha hát vẫn ở đấy, chúng không mất đi, chỉ có con là lớn lên theo năm tháng. Con vẫn thương cha bằng thứ tình cảm lặng lẽ, nhưng chỉ biết cất trong lòng, bởi con không thích phô trương tình cảm của bản thân, từ nhỏ đến lớn, con vẫn luôn là đứa giỏi trong việc che giấu tình cảm trong lòng, sẽ chẳng ai có thể nhận ra con vui- buồn- đau- đớn như thế nào, con cứ mặc nhiên sống trong thế giới của mình trong suốt hai mốt năm qua. Ngay cả khi hinh tượng của cha dần sụp đổ, cha khiến con tổn thương, thì con vẫn một mực dối mình rằng là do con quá nhạy cảm. Nên là con sẽ thương cha bằng thứ tình cảm bình lặng, không ồn ào. Thứ tình cảm thiêng liêng mà mỗi con người đều có, âu cũng là niềm hạnh phúc trên cõi đời đầy bi ai như thế!
Bài thơ từ hồi học lớp chín nghe cô đọc khi đang dạy cho học trò, mình nghe lóm, nên thuộc làu, giờ đem ra nhai lại như là món quà trong tâm.
" Những mùa quả mẹ tôi hái được
Mẹ vẫn trông vào tay mẹ vun trồng
Những mùa quả lặn rồi lại mọc
Như mặt trời, khi như mặt trăng
Lũ chúng tôi từ tay mẹ lớn lên
Còn những bí và bầu thì lớn xuống
Chúng mang dáng giọt mồ hôi mặn
Rỏ xuống lòng thầm lặng mẹ tôi "
( Nguyễn Khoa Điềm)
Chỉ nên viết một đoạn thôi nhỉ! Ừ, chỉ nên viết chừng đấy thôi.
Gầy Gầy
28.8.15
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét