24/8/15

D.A.R

ĐN, ngày...tháng...năm...

Học ra, trời đổ mưa một trận rõ to, trong cót xe quanh năm luôn bỏ sẵn áo mưa, không như hồi còn học cấp ba, cứ mỗi lần tan học trời lại mưa bất chợt, dầm mưa đã trở thành thói quen thuở xe đạp đến trường. Nhưng đến tận bây giờ, mặc dù áo mưa có sẵn, nhưng thi thoảng vẫn về nhà trong tình trạng ướt mèm như chuột. Mấy lần ngoại mắng, bảo sao không mang áo mưa, tôi cười cười rồi lại lặng im, chỉ là thấy trong lòng hư hao quá, không biết phải nói gì để biện minh cho sự khùng điên muốn nổi loạn của mình, đi trong mưa khiến bản thân tỉnh dần, tỉnh dần. Cũng không biết gì ngoài việc đi và đến, con người lúc ấy như chú người máy đã được lập trình sẵn, mọi hành động, cử chỉ dường như không kiểm soát nổi. Bầu trời phía trên đầu nước ở đâu trút xuống dữ dội, đường xá ngập chìm trong biển nước mênh mông. Con người cứ thế trôi theo màn mưa trắng xóa.

Ăn đôi khi lại là thứ hạnh phúc khiến con người giải quyết nỗi buồn một cách hiệu quả, tôi với cô đi ăn, rồi lại đi dạo quanh thành phố, sau cơn mưa chiều vồn vã, bầu trời phía trên đầu như trong và cao hơn, cái con đường mới đây còn đầy những nước giờ lại khô ráo nhanh chóng. Mưa dường như gột rửa cái thành phố đầy khói bụi và chộn rộn người, thành phố khoác lên bộ áo mới toanh, và cảm xúc của con người cũng khác đi phần nào đó.

Thế giới xung quanh càng ngày càng đảo điên khi hằng ngày trên các trang báo đầy rẫy những sự chết chóc bi thương mà con người đã và đang gây ra cho nhau, tôi lại thấy sự bất lực trong mình trỗi dậy, sự bất lực đến mệt mỏi, khi mà tình cảm giữa người với người ngày càng mất đi, sợi dây ấy vốn đã không còn như xưa nữa, chúng ta cứ trôi đi trong sự gấp gáp của thời gian và dòng đời hối hả, khi mà sự vô cảm vốn trở thành thói quen, một thứ bệnh in sâu vào máu người, thì lòng người cũng trơ khất như cây bật gốc.


Cuối cùng vẫn thích mùa Đông hơn mùa Hạ, bởi nó không khiến bản thân tan chảy, và những cơn đau sẽ thôi hành hạ.


p/s: Cho một ngày thành phố có mưa!

24.8.15

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét