15/8/15

Những chuyện vụn vặt....

ĐN, ngày...tháng...năm...


Cuối cùng, cũng đã nói ra cái chuyện vốn không nên nói với dì, tôi đã định để nó theo mình đến cuối đời, vì rằng có những chuyện con người không nên biết, sẽ tốt cho bản thân hơn là biết rồi. Ấy vậy mà từng câu chữ cứ thế nhảy bật ra loạn xạ. Dù đã cố gắng sắp xếp nó theo thứ tự diễn biến câu chuyện, và cả những lời Liz nói, nhưng rồi cũng chả theo trình tự nào cả. Rời rạc, đứt gãy. Ngôn từ lúc đó dường như cũng xiêu vẹo theo cái cách tôi bắt đầu. Sự thật nào nào cũng đau lòng, tổn thương là việc khó tránh khỏi. Thôi thì nói xem như giải đáp vướng mắc trong lòng dì.

Cái vòng đá bị bể, trong lúc mải mê chơi bài với bọn trẻ, không để ý nên vung tay một cái rõ mạnh xuống nền nhà. Mảnh vỡ từ cái vòng đâm vào tay, trúng mạch máu, thế là máu chảy ra từng giọt. Đứa em trai học bác sĩ cầm máu mà miệng thì không ngừng xỉa xó, dèm pha, bảo tôi vì ngủ quên trên chiến thắng nên hi sinh cái vòng. Dù sao thì vết thương ngoài da không đau bằng vết thương trong lòng, chỉ xon xót. Tôi nói với nó rằng tôi đau, nó bảo vết thương có chút thôi mà tôi làm như to tát lắm, tôi cười, vì tôi biết nó hiểu theo nghĩa nào. Ừ, vết thương nhỏ thôi, nhưng cũng khiến người ta nhớ, rằng mình đã từng bị trầy da, tróc vảy ở chỗ đó, và vết thương sẽ để lại sẹo, dù không nhiều, thì nó cũng khiến vùng da ở đó không còn nguyên vẹn như thuở ban đầu. Tôi bảo nó học nhanh đi, để sau này làm bác sĩ chữa bệnh cho tôi. Nó cười, bảo tôi cố gắng đợi và đừng suy nghĩ nhiều, rằng nó ngưỡng mộ tôi vì tôi có nhiều tài lẻ khiến nó ganh tị, nó từng đọc thơ tôi làm. Nó khen. Còn tôi thì tự ti vì lời khen của nó.

Anh Th đột nhiên rủ tôi đi uống nước, tôi từ chối. Mỗi ngày đều nhắn tin cho tôi, vụn vặt và lẻ tẻ, cứ thế những tin nhắn ngày ngày đều đến từ số anh Th. Tôi chẳng mấy bận tâm vì rằng hầu như tôi toàn vứt điện thoại ở một xó xỉnh nào đó, chỉ khi cần gọi cho ai mới vội đi tìm, tôi vốn hay đãng trí, mà mỗi lần vứt điện thoại ở đâu đều chả nhớ, mỗi lần như vậy đều phải đi tìm. Lần nào cầm điện thoại lên cũng thấy tin nhắn từ V rồi anh Th. Sự có mặt của V vốn đã phiền phức và có phần dai dẳng, thì sự hiện diện của anh Th lại khiến tôi thêm phần mỏi mệt. Tôi bình thản chối từ anh Th bằng những lời lẽ hết sức đanh thép, rằng tôi muốn một mình, đừng nhắn tin hay làm gì cho tôi cả, tôi không có nhu cầu giao tiếp hay tám chuyện với ai, nên là làm ơn, làm ơn để tôi yên. Những kí tự nhấp nháy dường như cũng phả ra sự mệt mỏi, tôi cảm nhận được điều ấy khi tôi cố gắng gõ những con chữ nhằm đẩy xa họ ra cuộc đời mình, thay vì từ bỏ, họ lại lặng im ở phía sau tôi. Điều đó có nghĩa lý gì khi tôi không còn nhu cầu muốn giao tiếp, lắng nghe, chia sẻ bất cứ điều gì, tôi đóng sập cánh cửa lòng, và co ro trong nỗi sợ vốn có. Thế giới ấy chỉ mình tôi ngồi, bằng những đêm dài ngập tràn trong cơn đau đến ngất người, tôi cứ ngỡ mình không thể sống. Tôi ra sức thở, tôi vùng vẫy, đêm đầy dần trong từng hơi thở. Tôi không khóc được nữa, chỉ có sự lặng im hằn học trả lời.

Thằng bé học trò hỏi tôi sao tay tôi chi chít vết kim, sao dạo này chị hay cho em nghỉ , rồi cả cô gái bằng tuổi tôi dạy cũng hỏi tôi bị gì à, sao cả tuần nay không thấy tôi đâu, chỉ nhận được mỗi tin nhắn hôm nay nghỉ học. Tôi chả biết nói gì ngoài việc im lặng, tôi bảo tôi bị bệnh vặt vãnh thôi, không sao cả, tôi vẫn thở đều đặn vào mỗi ngày. Có gì đáng nói ở việc sức khỏe bản thân vốn không tốt, cũng chẳng giải quyết được chuyện gì, chỉ là chuyện của mình, mình tự biết, vậy thôi!

Nằm cùng phòng với tôi có một chị không rõ bị gì, chỉ thấy chị cuối tuần đều đến bệnh viện và nằm ngay chiếc giường nơi góc phòng, tấm trải giường trắng tinh nhăn nhúm được thay đều đặn mỗi ngày, chỉ có gương mặt chị thì vẫn cũ kĩ như trước. Ánh mắt chị vô hồn như thể cơn đau đã hút hết sinh khí từ thân thể ngày dần kiệt quệ, dường như tôi có thể hiểu cảm giác đau đớn đến tột cùng ấy. Anh bác sĩ trẻ hằng ngày đều ghé thăm chúng tôi, trong phòng đang yên ắng liền trở nên rôm rả. Từ lâu bệnh viện như là ngôi nhà thứ hai của tôi mỗi khi đôi chân không thể đứng vững được nữa, trời đất quay cuồng ngay khi tôi chạy xe ngoài đường. Lần thứ N trong đời tôi được người ta đưa đến bệnh viện khi đang ở ngoài đường, hoặc trong một đám đông nào đó. Có người từng hỏi tôi tại sao lại yêu màu trắng đến thế! Tôi chỉ cười, định bụng kể nhưng rồi lại bỏ lửng câu chuyện ở phần dang dở. Có những chuyện chỉ nên giữ trong lòng, sẽ khiến chúng ta thêm phần thú vị.

p/s: Đừng chết vào mùa Hạ, phải sống để đón mùa Thu.

Gầy Gầy
15.8.15

2 nhận xét: