ĐN, ngày...tháng...năm...
Mùa Hạ của em bỏng rát những nghĩ suy
Trời, biển, lá ...không còn xanh như trước
Em đi lạc trong muôn vàn mê mải
Những mong chờ thổn thức sớm trưa.
Anh có còn là anh của ban xưa?
Của thời tuổi xuân em điên cuồng khờ dại?
Của mộng mơ tóc xanh con gái?
Tích tắc trôi qua thấy bạc phếch thời gian.
Bóng lưng anh đã thấm những gian nan
Mắt em cũng không còn trong veo như xưa nữa,
Khoảng trời riêng ngày xưa một thuở,
Bỗng tách ra nứt vỡ làm đôi.
Tự nhiên em thấy mình xa xôi,
Thời trẻ dại cũng xa xôi như thế,
Tất cả xa xôi, giữa bao nhiêu thay đổi,
Chỉ mỗi em ôm mãi một cơn mê.
Có nỗi buồn mùa Hạ cùng với em đi - về
Qua năm tháng thanh xuân, qua dại khờ con gái
Qua những sớm mai, qua những đêm dài...
Qua anh, qua em...
p/s 1: Cho anh. Cho em. Cho những thiết thương ở lại cùng năm tháng.
p/s 2: Em viết những dòng này, chỉ là muốn lưu giữ lại những ký ức tươi đẹp về mối tình đầu, với anh - P. Và hơn hết, là để lưu giữ những năm tháng thanh xuân của mình, để rồi sau này nhìn lại, mỗi khi nghĩ về anh, em sẽ tự mỉm cười bằng nụ cười chân phương nhất, và hạnh phúc với nó.Em sẽ tự thương anh theo cách của em, P à!
Gầy Gầy
11.8.15


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét