29/8/15

D.A.R

ĐN, ngày...tháng...năm...

Hôm nay là một ngày thật dài và thật đuối, cái cơ thể bé nhỏ tưởng như sắp không chịu được nữa vẫn cố gắng đến giây phút cuối cùng, chỉ là không còn sức để nói bất kì điều gì nữa. Mỗi lần bật máy lên, cái dòng đầu tiên gõ là blog, năm tháng đi qua ,cuối cùng blog vẫn là chốn bình yên và dễ thở  , để những khi yếu lòng hoặc mệt mỏi, lại có thể trở về, tựa vào. Để biết mình hiểu mình , vậy thôi!

Chiếc xe đạp rồi thì cũng được tìm thấy, nó đã theo mình suốt chín năm, trở thành người bạn thân thương dẫu nắng, mưa , bão táp gì cũng vẫn đồng hành bên cạnh, dẫu bụi thời gian có phủ một lớp dày thì nó vẫn là nhân chứng chẳng thể chối từ. Cứ nghĩ đã mất nó rồi, lòng mình đâm ra buồn hoắc hơ, nhưng cuộc đời, có những thứ mất đi rồi, vẫn tìm lại được, như rằng nó sinh ra là của mình nên bằng cách nào đó, cũng sẽ trở về, bên mình. Con người với nhau được nối với nhau bởi nhân duyên, vậy thì đồ vật cũng có khác gì đâu, mỗi đồ vật be bé đều gắn liền với mình bằng một thứ tình cảm nào đó, vì khi không còn sử dụng được nữa, hoặc hỏng đến lúc phải vứt đi rồi, thì trong lòng lại xuất hiện khoảng trống chẳng thể lấp đầy.

Gầy Gầy
29.8.15


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét