22/8/15

D.A.R

ĐN, ngày...tháng...năm...

Tôi thích Wonderlust không chỉ bởi tông màu trắng nó vốn có, mà vì không gian yên tĩnh, chầm chậm ở đó. Lần nào đến cũng chọn  ngồi góc bên cạnh cửa sổ, cảm giác ngồi nhìn dòng người dưới phố trôi theo nhịp thời gian và ngắm mưa bay thật thú vị.

H nói H sắp đi, sắp đến ngày nói lời tạm biệt với tôi rồi, tôi im lặng, không biết nói gì, vì vốn dĩ với H, tôi chỉ xem như một người bạn, một người xuất phát từ hoàn cảnh nghiệt ngã nhưng vẫn vươn lên bằng ý chí lẫn nỗ lực của bản thân, ở H có điều gì đó phi thường khiến tôi cứ mãi đắn đo, suy nghĩ, nhưng câu trả lời nhận đường vẫn chẳng có gì ngoài sự thắc mắc cứ đầy dần lên theo năm tháng. Tôi giận H vì việc bỏ học để chọn con đường khác, con đường đam mê mà H nuôi dưỡng từ những năm đầu đại học, tôi là kẻ ghét nhất sự chia ly, hồi nhỏ cứ ai bỏ tôi đi hoặc không còn gặp lại nữa, tôi lại mè nheo, khóc lóc sướt mướt, thật khó có thể cầm lòng trước những viễn cảnh xót xa như vậy, con người gặp nhau nhất định phải có duyên, vậy mà hở chút là chia ly, tiễn biệt, tôi ghét thứ cảm giác chết tiệt đó, nó nhấn tôi dưới đáy sâu vực mà chẳng cho tôi chút ánh sáng nào. Tôi luôn muốn là người có thể kéo H dậy, nhưng thực tế tôi đã lờ đi tất cả những gì H làm, kể cả khi H gặp chuyện tôi vẫn mảy may như không biết gì, tôi đẩy H ra xa tôi như cái cách tôi làm với V, tôi để H trôi xa mình, tôi cô lập mình trong bóng tối. Tôi mâu thuẫn với chính tôi. Tất cả trôi đi trong sự gấp gáp của thời gian và dòng người lướt vội trên phố mỗi ngày. Chính xác hơn tôi không muốn nhìn thấy mình trong H, H là cái người tôi luôn thấy phần yếu đuối của mình ở đó, nỗi đau, ý chí, sự mạnh mẽ, tổn thương, sự ấm áp. Phải, H có tất cả những điều đó.

Q nhắn tin, bảo tôi bày nó viết bài luận tiếng anh, tôi hẹn nó ở quán cf gần nhà mà tôi mới tìm ra, quán khá yên tĩnh, không gian tuy nhỏ nhưng ấm cúng, trùng hợp ở chỗ lại là gam màu trắng tôi thích, lại có bánh, trà và cf, cùng với các loại thức uống hấp dẫn khác. Và đặc biệt ở chỗ nó nằm ngay sát biển, tôi cực thích không khí trong lành ở đó. Tôi hỗ trợ nó làm bài, trong khi nó cứ luyên thuyên đủ thứ chuyện cho đến khi hoàn thành xong thì đồng hồ cũng điểm năm giờ kém mười lăm, rồi tôi với nó đi ăn. Tôi bỏ hẹn với Liz và H để làm bài cho nó, trong khi H cứ nhắn tin bảo tôi qua, tôi nhắn tin lại bảo mình không qua được, rằng hai người cứ ngồi nói chuyện với nhau xong xuôi đi. Thật may vì hôm nay tôi không có suất dạy, tòa soạn điện thoại inh ỏi réo vì cái vụ tìm người hỗ trợ học bổng, mà tôi vẫn chưa tìm ra. Úp mặt vào tường tự kiểm điểm bản thân.

p/s: Mới phát hiện độ điên khùng của bản thân, chính là việc ngồi thu âm thơ của mình bằng cách ngồi đọc đi đọc lại đến khi nào cảm thấy ưng ý thì thôi. Trời nóng quá nên mình hóa điên mất rồi!

Gầy Gầy
22.8.15

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét