13/8/15

Summer time sadness....

ĐN, ngày...tháng...năm...

Hôm nay là một ngày mệt mỏi, một mình rong ruổi từ con đường này đến con đường khác,cuối cùng thì , trong tủ giày của em cũng đã có thêm đôi giày mới. Thói quen vốn là thứ khó bỏ, mỗi khi trống rỗng, em lại lang thang từ nhà sách này đến nhà sách nọ, đi ăn kem một mình, ra biển ngồi, và chọn mua những món đồ be bé, xinh xinh , rồi thì ôm cả đống về nhà, và tự mỉm cười với nó. Thật ra hạnh phúc đơn giản lắm, như việc trồng một cái cây , mua một cuốn sách , hít hà mùi giấy mới, chỉ vậy thôi đã khiến bản thân cảm thấy may mắn , là em tự học cách hạnh phúc từ trong những điều buồn bã. Đứa học trò nhỏ tặng em chậu hoa sen đá, nó bảo loài cây ấy cũng như xương rồng vậy, không cần tưới nước nhiều nó vẫn sống tốt. Đó là lý do em thích nó ngay lần đầu thấy ở ban công nhà thằng bé. Cuộc đời ngắn và nghiệt ngã quá, nên em vẫn sẽ buộc mình phải hạnh phúc ngay trong hôm nay. Nhanh lên , nhanh lên, không kịp nữa rồi. Chị Tr đã từng nói với em, lỡ mang cái nợ văn chương, con người vĩnh viễn gồng gánh những nỗi niềm.Không được, không được chị ơi, em tiếc cuộc đời lắm, em phải sống lại thôi chị à, không thể chết trong mùa hè đầy nắng như thế này được. Giờ em thật sự thấy ngày mong manh rồi, sẩy chân một phát, người vụt tắt đi ngay, vụn tro thì cứ phân tán mãi xoắn xuýt tâm trí kẻ ở lại. Mạnh mẽ lên, mạnh mẽ lên, biết đâu kì tích sẽ xuất hiện.


Anh có biết nỗi mong ước lớn nhất của em lúc này là gì không? À, thực ra thì đơn giản lắm, đó là đi lang thang khắp con đường lớn, bé trong thành phố, kể cả những con hẻm bé tý xa xôi hẻo lánh, tắt hết mọi thứ liên lạc của bản thân, và em sẽ đi xuyên qua những kỉ niệm, xuyên qua đau khổ, xuyên qua vui buồn...Em thật ngốc phải không? Em cứ ôm trái tim mình đi khắp nơi, khắp con đường, mái phố đều đánh dấu chân em. Đi một cách dịu dàng, ôm lấy con người tan nát đến thế này, nỗi đau cũng dịu dàng kì lạ. Thành phố này, dày đặt hơi thở anh. Giờ đến thở, cũng thấy dịu dàng lạ.

Đời chỉ đẹp khi còn tồn tại nỗi đau. Ông trời chỉ đang dùng nỗi đau của em và nhiều người khác để vẽ tranh. Em không muốn nhìn thấy bi kịch nữa P!

Gầy Gầy
13.8.15









Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét