4/4/16

Azura trong đêm...

ĐN, ngày...tháng...năm...

Mỗi lần đi ngang qua trung tâm cũ, chỉ cần ngắm nhìn cái hình có mặt mình to chà bá ở đó, lòng bồi hồi lạ. Một chút kiêu hãnh, một chút tự hào về bản thân, một chút phấn khởi. Tóm lại là vui , là hạnh phúc với những gì bản thân đạt được cho đến giờ phút này. Có một điều gì đó để tự hào cũng là một niềm vui. Vậy đó.

Tối. Được nghỉ dạy. Lại leo lên tòa nhà cao nhất thành phố nhìn cảnh đêm. Sau rất nhiều năm dài, chúng tôi lại gặp nhau trong một tình huống hết sức ngô nghê, và nói với nhau những chuyện dông dài của nhiều năm về trước, trong đó có L. Người yêu cũ của anh. Rõ ràng là ngày xưa, tôi chưa bao giờ nói với anh Th bất cứ điều gì, vì đơn giản có L, và vì chúng tôi chẳng có gì để nói với nhau. Giờ gặp lại, mọi thứ đã khác xưa, chỉ có điều tôi luôn thấy tiếc cho chuyện tình của L và anh. Ngày đó,  bản thân là chiếc cầu nối hai người với nhau, và cũng từ đó, hai người rời xa nhau. Th nói với tôi, rằng trong cuộc đời của anh, có hai điều đáng hối hận nhất, một là đã hờ hững với tình cảm của nội dành cho mình, đến khi nội qua đời, anh vẫn còn ân hận vì đã không hoàn thành vai trò của một đứa cháu, hai là từ bỏ tình cảm mà L dành cho anh sau hai năm bên nhau. Đó là quãng thời gian anh còn khá trẻ, không nghĩ nhiều về tình cảm của một con người, anh nông nổi và bốc đồng, không muốn vướng víu vào thứ tình cảm L dành cho anh, trong khi ấy, L lại là cô gái vô cùng nhạy cảm trong tình yêu, khi yêu thương ai đó nhiều, L là người dễ dàng chịu nhiều thương tổn. Và chính sự vô tâm của anh, một lần nữa L lại bị tổn thương.  Đó là hai điều khiến anh day dứt nhất cho đến bây giờ và cả về sau. Như một vết hằn. Khó quên, đau và sâu.

Tôi không an ủi, cũng không nói nhiều, chỉ đáp vừa đủ. Rằng mọi thứ trên đời này đều có nguyên do của nó, không phải vì ai hay vì bất cứ điều gì, và chúng ta không có quyền lựa chọn, dù nó đúng hay sai, ít nhất là vào thời điểm ấy. Mọi thứ đã qua vốn không thể quay trở lại, chúng ta chỉ còn cách mỉm cười, chấp nhận và chiêm nghiệm chúng. Thế thôi.

Dù cho tôi và L có là bạn thân của nhau suốt mười năm, nhưng có những thứ tôi vẫn không hiểu L, dù khoảng thời gian chúng tôi lớn lên cùng nhau đủ bền cho một tình bạn khăng khít, thì đôi lúc cái cách L yêu một ai đó và dành tình cảm cho họ, khiến tôi đau lòng. Như là một đêm nào đó, tin nhắn L vỏn vẹn vài chữ : " Ngủ đi, đêm rồi, ngủ ngon nghe chưa". Là tôi lại thấy cõi lòng mình tê tái, xót xa. Là khi nó bảo : " Mệt rồi, ngủ đi, rồi sẽ qua thôi" hoặc : " Đau lòng là cảm giác thật khó diễn đạt...". Chỉ có mấy dòng ngắn gọn thế thôi mà khiến tim tôi thắt lại. Có sao đâu khi mệt rồi thì cứ nói là nó mệt, muốn khóc đi. Tại sao cứ phải khiến bản thân lo lắng như vậy. Nhiều lúc, muốn hỏi thẳng vào mặt nó rằng rốt cuộc thì nó muốn làm gì, muốn gì thì cứ làm, la, ré, hò hét gì cũng được, miễn sao bản thân mình cảm thấy thoải mái là đủ. Đơn giản vậy thôi mà thấy chua chát quá chừng. Càng ngày tôi thấy mình càng nhạt, câu chữ cũng nhạt và cảm xúc thì cạn kiệt. Thế đấy, là những ngày dài lê thê chân muốn đi mà lòng thì chỉ muốn đứng yên. Mọi thứ rơi không chạm đáy. Đơn độc như kẻ lữ hành.

Ở trên cao có gió. Gió thật mát. Chỉ muốn ở luôn trên đó.

Nhưng mà ở trên cao thì thích thật đó, nhưng mà vẫn thích cảm giác ở phía dưới nhìn lên cao hơn.

Kìa, Azura ở đằng kia kìa. Nó vẫn lấp lánh trong đêm.

À mà chụp được cảnh đêm thành phố cả rồi. Ước gì có thể ôm trọn thành phố cho riêng mình nhỉ? :)

Ngủ thôi. Hết ngày .

Yên
4.4.16





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét