12/4/16

D.A.R

ĐN, ngày...tháng...năm...

Truyện của chị, vẫn xót. Vẫn đau đáu. Vẫn hoang mang và cô đơn đến tận cùng. Trượt dài triền miên qua những đớn đau của nhiều số phận. Đọc xong chỉ có đau lòng. Lần nào cũng vậy.


Tặng quà sớm cho L, nhìn cái bộ dạng sung sướng của nó mà lòng ít ra như được ủi an. Lâu rồi không viết gì cho nó, lọ mọ từ tối hôm qua ngồi viết thư, rồi gói quà, xong xuôi nhìn đồng hồ cũng đã trễ lắm rồi. Sáng dậy cái đầu đau ê ẩm, chưa kể cả thân người ì ạch không muốn dậy, trong khi đó cả ngày đi dạy toàn ngồi, nói hết công suất, mấy anh chị lớn tuổi bảo sao hôm nay mình nói nhỏ vậy, có ngủ được đâu biểu sao nói cho to, người mệt mệt, đờ đẫn như kẻ mộng du.

Trời đột ngột chuyển, chậu cây đang nở hoa bỗng dưng héo queo, làm ơn đừng chết, mình sợ lắm rồi. Có thương thì hãy ở lại, đừng đi. Sự rời bỏ nào cũng đáng sợ như nhau. Vậy nên, làm ơn đừng chết, được không?

Yên
12.4.16

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét