15/4/16

Buổi chiều rơi nghiêng

ĐN, ngày...tháng...năm...

Khi buổi chiều của mình rơi nghiêng, tôi thấy bọn trẻ men theo mép đường, trở về nhà trong bộ quần áo nhàu nhĩ, cũ kĩ. Trên vai mang những chiếc cặp giống nhau, in chung một dòng chữ. Có rất nhiều điều bé nhỏ tự nhiên rơi xuống, có thể là bọn trẻ đang nói về một đề tài nào đó, về con búp bê nhỏ mặc hoài mỗi chiếc váy màu lam, hoặc tại sao chim thì biết bay và mặt trời thì mọc mỗi ngày vào buổi sáng sớm. Hoặc là tụi nó đang bàn về cái việc sao hôm nay bạn A không đi học, kiểu tóc mới của bạn B trông đẹp và chiếc kẹp tóc của bạn C mới được mẹ mua cho. Những câu chuyện bé nhỏ ngô nghê, như cái cách chúng cười hoài với người lạ, và cả cái níu tay mỗi khi muốn khẩn cầu điều gì. Ánh mắt của bọn trẻ lấp lánh diệu kì, lộ rõ vẻ hân hoan về một vùng trời nào đó, thế giới của chúng đôi khi giản đơn nhưng không kém phần bí ẩn, thế giới của những đứa trẻ may mắn được sinh ra, đến trường và học chữ. Thế giới trong trẻo và không chứa nỗi đau. Kí sinh trùng không thể bám rễ và bụi thì không thể lọt vào, dù là kẽ nhỏ. Cứ như thế chúng lớn lên dưới một bầu trời. Và thử mường tượng về cuộc đời qua một lăng kính khác.

Tôi là một bản thể chồng chéo những nỗi đa mang, bất an và cũ kĩ. Một bản thể khước từ chính mình, bỏ mặc và tồi tệ đến mức chỉ muốn tắt thở. Một đứa trẻ sợ hãi cuộc đời , không thể tiến về phía trước với nỗi hoang mang đến tột cùng, không biết đó có phải là phản xạ. Mà trong cơn mộng mị hôm đó, tôi nhớ người phụ nữ đó đã nói với tôi về căn bệnh HRM, nhưng rồi tôi đã không tin. Tôi mụ mị trong chính nỗi đau của mình, để rồi khi lang thang trên phố, tôi lại thấy một tôi trơ trọi và đáng thương. Chỉ cần băng qua cái vạch kẻ đường kia thôi, có thể đến nơi muốn đến. Một bước, hai bước, rồi ba bước...Cuối cùng thì tôi đã không thể bước qua nó. Thì ra, có những thứ chúng ta ra sức lên tiếng, nhưng nó một mực phủ nhận ta. Bi kịch xuất hiện.

Không hiểu sao khi nhìn thấy hình ảnh cô gái bị tai nạn trên người bê bết máu, một người đàn ông bế cô chạy đến bệnh viện, lòng lại thấy buồn hiu hắt. Một giọt nước mắt nóng hổi từ đôi mắt cô rơi, cô ôm chặt cổ người đàn ông nọ, toàn thân dính đầy máu và vài chỗ trầy xướt, hình như cô vẫn tỉnh. Chỉ là trong cơn đau bung biên không rõ đang ở đâu giữa sự sống và cái chết, cô biết mình đã được cứu. Và trong le lói khoảnh khắc nhận thức mình được ai đó bế, sợ hãi trấn an bản thân một cách bất lực. Có những khi, lòng bỗng khô khốc lạ.

Như là chiều nay, như là khi ngồi gõ những dòng như thế này...

Và bọn trẻ thì cứ men theo con đường đầy xe và người trở về nhà sau một ngày học tập chăm chỉ.

Buổi chiều rơi nghiêng...

Yên
15.4.16


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét