21/4/16

Pastel...

ĐN, ngày...tháng...năm...

Mua được màu mình thích thật tuyệt, màu xanh pastel nhẹ nhàng thanh thoát như cách cô giơ những ngón tay bé nhỏ của mình trong lọn nắng sớm mai. Hôm qua là một ngày dài , cô lại thấy mình xa. Cứ như thế cuốn cô vào vòng quay tưởng như không thể thoát ra được nữa. Cô khóc, trong chính giấc mộng của mình. Không ồn ào, chỉ lặng lẽ. Lặng lẽ...

Cảm ơn vì đã cho bản thân thêm một mùa hè nữa. Mỗi một mùa hè, nghe Lana thì thầm Summertime Sadness, Young and Beautiful... thấy hồi sinh thêm một phần, mùi vị trở về nơi đầu lưỡi, ngọt nhạt, chua cay...

Cảm ơn vì đã để bản thân đi đến giờ phút này. Để có thể cảm nhận cuộc sống qua ô cửa nhỏ bệnh viện vào những ngày thê lương nhất. 

Cảm ơn chậu xương rồng bé nhỏ bạn tặng khi về nước. Như một ân tình dành cho đứa ngớ ngẩn như mình. Là điểm tựa giúp mình sống sót qua nhưng phút giây yếu lòng. Mênh mông. Mênh mông.

Cảm ơn Q, vì đã là ngôi sao sáng nhất trên bầu trời đêm đặc quánh, kiên cường và lẻ loi. Một năm trôi qua, sự rời đi của cậu đến bây giờ vẫn còn là một sự ám ảnh, khó quên. Không phải vì bản thân không đủ tốt, mà vì tự thấy hổ thẹn với cậu. Rồi thì cũng sẽ có những ngày âm u và xám xịt, thế thôi. Ngược tâm nữa rồi. :(

À mà, hôm nay không muốn thở than nữa. 

Chỉ là muốn nói, mua được màu mình thích, thấy vui vui. Niềm vui có chút viên miễn được dệt nên bởi một đứa bánh bèo như mình. 

Hi Q, hôm nay cậu ổn chứ?

Yên
21.4.16

2 nhận xét: