ĐN, ngày...tháng...năm...Q nói là Q sẽ đi, đến một vùng trời khác với niềm mong ước to lớn được tự do vùng vẫy của tuổi trẻ, như một buổi sớm mai nào đó, Q biến mất một cách đột ngột không báo trước. Điện thoại ò í e ngoài vùng phủ sóng, hoặc có khi nghe đi nghe lại bài ca bất hủ của nhân viên tổng đài điện thoại " Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được....", lần thứ n khi tôi biết Q đã bốc hơi mất trước khi tôi nhấn phím số 3. Q vẫn bí ẩn như ngày nào. Nhẹ như gió , và hoang lạc như cánh thiên di.
Tôi chưa từng hỏi Q bất kì điều gì về sự biến mất của cậu, kể cả khi Q đột ngột xuất hiện với cuốn sách có bài tôi viết. Rồi khi tôi quằn quại trong cơn đau ngất người, phím số 3 bên kia vẫn lặp đi lặp lại tiếng tít tít rít dài. Và khi ấy tôi tự dằn vặt mình hoài một câu hỏi : " Tôi đang làm gì?". Câu hỏi trôi tuột vào đêm , tôi bị mắc kẹt giữa hai thế giới. Nhìn bên nào cũng thấy trống không. Rồi thì tôi cũng quen tay nhấn phím số 3 mỗi khi đi lạc trên đường.
Có một người, dẫu trăm ngàn lần, tôi đều không muốn nhắc, thế nhưng họ vẫn xuất hiện trong giấc ngủ hằng đêm đến ám ảnh, cái người mà tôi đã cho vào một căn phòng và khóa trái cửa. Đến khi mệt mỏi lại tựa vào, và thủ thỉ, rồi lại đi tiếp. Cứ thế một năm trôi qua, tôi không còn khả năng tự độc thoại với chính mình thêm một lần nào nữa. Cứ nghĩ đến họ, lại sợ trái tim mình sẽ rấm rức, nên chỉ còn cách chôn giấu trong lòng. Tôi từng kể về P với Q, về cái người khiến tôi thổn thức, duyên phận buộc nhầm chúng tôi đi chung một quãng đường, rồi cắt ngang. Tôi cười nhạo chính mối nghiệt duyên ấy với cậu, rằng ông trời thật biết đùa giỡn, Q im lặng, lắng nghe, tuyệt nhiên không an ủi. Về khoảng ấy chúng tôi giống nhau, dù không nói vẫn có thể hiểu ý của đối phương. Điều cuối cùng ở lại vẫn là sự tiếc nuối không thể vãn hồi mà con người lúc ấy đã bỏ lỡ. Lướt qua nhau, đi cùng nhau, gặp gỡ, hội ngộ và chia ly thực ra cũng mong manh đến thế thôi.
Phím số 3 vẫn không có người. Chỉ có tiếng tít dài vọng lại.
- " Dù ở thành phố nào, cũng đều sẽ lạnh". Take care of yourself".
- " Hôm nay là ngày lễ, ngoài đường đông đúc lắm, đi mãi rồi cũng đến lúc muốn nghỉ chân".
- " A mệt rồi, muốn nhắm mắt và ngủ".
-" Trà sữa ở đây dở quá, không ngon như những lần trước ".
Tin nhắn send rồi vẫn không hiểu rốt cuộc mình đang làm gì. Chỉ muốn cho qua.
Phím số 3 vẫn không thấy vọng lại. Hơi thở im lặng phả ra mùi đáng sợ. Có chút phôi phai.
- "Bỏ đi, đừng giữ. Nghe?".
- "Q, nhất định phải bảo trọng, đã tròn một năm trôi qua rồi, cậu nhất định phải là ngôi sao sáng nhất trên bầu trời đêm nay, dẫu có muộn màng."
Phím số 3. Có một người đã ngủ giấc ngàn thu đến cuối đời.
Tạm biệt. Q!
Yên
16.4.16
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét