ĐN, ngày...tháng...năm...
Chiều, gió man mác từng cơn, thổi tung những mệt nhọc trong lòng, có thể cảm nhận trọn vẹn từng câu chữ của bài hát đang phát ra trong điện thoại, diu ngọt, sóng sánh như cốc cà phê cuối góc đường TP, mà có lần rong ruổi thế nào lại chui tọt vào đó, rồi phải lòng , và bu bám cho đến bây giờ. Yên nhiên lạ.
Lớp học mới gồm mười người, học viên nhỏ nhất học lớp mười một, học viên lớn nhất ba mươi tuổi. Lúc nào cũng là phần giới thiệu và chào hỏi đầu tiên, lướt nhìn thoáng qua mười người trong căn phòng nhỏ, nhìn chung cũng tạm ổn. Có điều, đến phần giới thiệu của một cậu bé học năm thứ nhất đại học, cả lớp dừng lại hồi lâu, trông cậu rụt rè và khá nhút nhát, câu chữ phát ra một cách rời rạc và nặng nề. Đây không phải lần đầu tiên bản thân bắt gặp cảnh này, chỉ là cậu bé khiến tôi nhớ đến anh T, từ dáng người, đôi mắt, và cả khuôn mặt cũng hao hao giống, và cái tính cách rụt rè như bấy giờ. Giây phút đó ngỡ như mình đang trở về khoảng thời gian ba năm về trước, trong một hoàn cảnh, một mắc xích nối tôi, anh T và cả M. Chung một bầu không khí, khung cảnh và cả con đường. Có điều gì đó ở đây khiến tôi khúc mắc mãi, rằng rốt cuộc thì tôi đã bỏ quên mình ở đâu trên đại lộ không có tín hiệu giao thông, một nơi khô cằn sỏi đá, hoa không thể mọc và cỏ cây thì khô queo. Tôi phải làm sao để quay trở lại thời khắc đó, khi tất cả giao nhau tại một điểm dừng. Là Lotato. Hay Boulevard. Và còn cả Azura?. Tôi lơ ngơ như người mớ ngủ, khi cậu bé trước mặt mình tên là Nguyễn Hoài Niệm, rõ ràng không phải là T, nhưng tôi vẫn lẩn thẩn ngộ nhận đó là anh, khi cậu bé nhìn chằm vào mắt tôi và chậm rãi giới thiệu. Đôi lúc, con người phủ nhận chính mình. Tôi đã nhận ra điều đó khi nhìn thấy T trong cậu. Xa xôi quá một vùng trời nắng hạn. Dù có là thế nào đi chăng nữa, cái tên lẫn con người đều khiến tôi ấn tượng.
Cuối buổi học đầu tiên, một cô bé chạy đến cạnh tôi rốt cuộc chỉ để hỏi rằng tôi bao nhiêu tuổi, trông tôi khá trẻ so với những giáo viên ở trung tâm bấy giờ, tôi cười trong suy nghĩ, chỉ đáp ngắn ngọn với cô bé rằng tôi không có tuổi. Thế nào gọi là trẻ, là già với tôi không quan trọng. Thật ra thì nói đùa với cô bé như vậy cốt để mọi thứ thú vị theo cách riêng nào đó, chứ còn cái việc hỏi về thông tin cá nhân, tôi vốn không thích. Hãy để mỗi người là một ẩn số trong lòng ai đó, dẫu quen, dẫu lạ. Thì ít nhất sự khác biệt tạo nên điểm riêng của một người, đó là cách để họ không bị nhầm lẫn trong đám đông và giữa cuộc đời, dài rộng thế này.
Làm việc chung với John, thật dễ chịu. Không gay gắt và kĩ lưỡng một cách khó chịu như Torn. Khác với Torn, John vui tính, dễ gần lại tốt bụng, có điều gì khuất mắc cần trao đổi chỉ việc hỏi thì anh sẽ nhẹ nhàng trả lời. Nói chung là khá hài lòng và không quá áp lực.
Tóm lại là tối nay dạy hai suất. Hơi bị đuối và chỉ muốn có một giấc ngủ thật sâu.
Thực ra thì làm việc với người nước ngoài tốt hơn làm việc với người Việt. Bản thân hài lòng và không đòi hỏi gì thêm nữa. Cái gì cũng vừa phải thôi sẽ trọn vẹn hơn nhiều.
Ngủ thôi.
Yên
23.4.16
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét