
Chú cá nhỏ sắp chết rồi, hai mắt bị hoại tử, thấy được cả phần bên trong, trên đầu còn nổi từng đốm đen lấm chấm, không ai rõ chú bị gì, chỉ thấy chú ra sức thở, cố mà ngoi lên mặt nước. Ngoại bảo nó sắp chết rồi, ba cũng nói như vậy. Thương, nhưng không thể làm gì ngoài việc nhìn nó vùng vẫy giữa lằn ranh mong manh của cái chết. Mình ghét cái cảm giác chết tiệt này, bất lực và mệt mỏi, bất lực đến mức không thở được, lồng ngực như muốn nổ tung, có cách nào, có cách nào không?
Khoảng không đáng sợ lại bắt đầu hiện ra, về một ngày nào đó nhìn thấy xác đỏ nổi lên trên mặt nước, lừ đừ, lừ đừ như xác chết trôi của những kẻ chết nước, có khác gì nhau khi đều dẫn về một con đường mang tên tuyệt vọng. Sự tuyệt vọng xinh đẹp mà Trịnh vẫn thường nói, rằng : " Hãy đi đến tận cùng của tuyệt vọng, để thấy tuyệt vọng đẹp như một bông hoa ". Nếu không muốn đau lòng, thì làm ơn ngừng nói về sự xinh đẹp của tuyệt vọng, có được không? Làm ơn, một lần thôi, đừng để sự ngu muội ngự trị lên con tim của một kẻ bị bóng tối dẫn lối, của cõi lòng một hoang tàn, xác xơ. Mới thấy những điều mình ra sức bảo vệ lâu nay hóa ra chỉ là ảo ảnh, hư hao. Người ta như con thuyền độc mộc trôi lênh đênh trên một bờ biển mà không biết ngày sẽ tàn, và đêm thì cũng dài thế thôi.
Rất muốn đứng trên cao và nhảy xuống. Chân dẫu không chạm đất cũng sẽ là lơ lửng giữa không trung, những đám mây sẽ thôi trĩu nặng và rơi xuống, nhẹ tênh như cách người ta đánh vần nó.
Ngày tát cho một cái rõ đau nhưng vẫn chưa chịu tỉnh. Cố chấp đến thế là cùng.
Mệt. Muốn hét thật to. Và nước mắt sẽ tự do rơi mà không cần che giấu.
Đêm, chào mi.
Yên
6.4.16
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét