Chủ nhật là chợ phiên, là nắng nóng, là hội sách, là váy, là son, trời ơi chỉ muốn ôm chúng vào lòng rồi hả hê với sự thỏa mãn của bản thân. Chủ nhật là ngày thảnh thơi nhất trong đời đứa bánh bèo chỉ muốn sống một cuộc đời tự do tự tại, nhẹ tênh như mây, và trong trẻo như mùa Hạ. À Mùa Hạ của bé gái sắp đến rồi. Nên vui hay nên buồn? Khi Lana lại hát Summertime Sadness ở góc phòng, ăn kem và mở cửa sổ cho nắng chiếu vào, tâm hồn mùa Hạ sẽ thế nào nhỉ? Mình đang mường tượng ra viễn cảnh ấy đây. Hì hì, mình là mặt trời mùa hè bỏng rát rồi cơ mà, đừng ai chạm vào mình nhé. Nếu không sẽ tổn hại da đấy. :)Kể chuyện với M về cái việc đăng kí tham gia Golden Path Academics, xem lướt qua M bảo cái tổ chức này có vẻ ok, hợp lý, phù hợp với mình và có tương lai. Rồi M gửi cho cái CV khi M apply trường ở Canada. Xem xong hoảng hồn, chân không chạm đất suốt một tiếng đồng hồ, đầu óc đông đặc, vẫn không tin nổi vào mắt mình, mắt đang dúi vào màn hình chằm chằm rõ ràng là CV của M mà cứ ngỡ mình đang đọc CV của ai, thật không thể tin được, M có đến năm cái bằng cao đẳng lẫn đại học nhiều ngành từ Pháp, Mỹ, Anh, Canada cho đến Úc. Rồi lại còn chứng chỉ tiếng anh, đến giờ vẫn còn bàng hoàng . Mình tự hỏi bản thân rằng không lẽ suốt những tháng năm tuổi trẻ M đều vùi đầu vào việc học nơi xứ người? Và không lẽ khoảng thời gian M chọn cách im lặng không liên lạc chỉ để tiếp tục theo đuổi mục tiêu của đời mình? Bắt đầu thấy chao đảo rồi, cái con người đó...Muôn đời vẫn xa xôi như vậy. Có chút gì đó nghèn nghẹn ở đây. Đôi khi bản thân cũng không hiểu nổi chính mình. Thật là bi ai.
Ba tháng không gặp, trước khi đi cứ nghĩ chắc hai đứa không biết nói gì với nhau, ai dè gặp rồi, ra bờ sông ngồi hóng gió uống nước mía, hai bà bánh bèo ngồi tám rôm rả như mấy chục năm mới gặp lại không bằng, thoải mái còn hơn đi với L, Th và Tồ. Buổi tối như thế này thật tuyệt, không cầu kì, ồn ào và vội vã, khí trời trong lành , mát mẻ, thuận tiện cho dịp relax cuối tuần. Ngày mai công cuộc bận rộn lại sẽ bắt đầu, và bản thân lại bị cuốn bởi nó. Sự nghiệp cày cuốc lại bắt đầu. Cũng phải có bắt đầu mới có thời gian relax, lẽ hiển nhiên thôi mà. Còn cau có kiểu gì nữa, vậy là an ổn rồi.
À mà lâu rồi mới uống nước mía, ngọt và trong y hệt bầu không khí mình đang hít thở. Bọn trẻ chơi đua xe tông nhau rầm rầm, đứa này tông phải đứa kia rồi lại chí chóe, nghe mà nhức đầu.
Một phút giây nào đó, nghe được cái tên quen thuộc phát ra bởi cái người ngồi bên cạnh : " P"...
Khoảnh khắc ngưng đọng
Sự thấu hiểu giữa người
Rơi trong chơi vơi...
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét