ĐN,ngày...tháng...năm...
Sáng sớm.Bệnh viện đã đông đúc những người.Đàn ông.Phụ nữ.Trẻ nhỏ.Con trai.Con gái.Người ta cứ đi qua nhau vội vã.Mùi vắc xin trong căn phòng đầy màu trắng gợi lên sự lạnh lẽo,kẻ đi vào,người đi ra,những âm thanh ồn ã.Vồn vã.Cứ thế mà trôi qua....
Người phụ nữ tuổi trung niên khuôn mặt toát lên vẻ nhân hậu bỗng nhiên nắm chặt tay tôi. "Sao tay con tím ngắt thế kia?"-Người phụ nữ giọng trầm ấm cất tiếng hỏi.
-Dạ con không biết nữa-Tôi đáp
-Con bị thiếu canxi trầm trọng rồi,mặt con cũng trắng bệch kìa!
-Về đi chích canxi đi nghe con,ăn uống nhiều vào!
-Dạ,con bị tụt canxi 3 năm rồi ạ!-giọng tôi lí nhí
Cái nắm tay từ người xa lạ luôn khiến tôi cảm thấy cuộc đời này vẫn còn những thứ tình cảm không tên người ta truyền cho nhau.Thứ tình cảm không máu mủ,ruột rà,đôi khi lại khiến trái tim ta ấm áp lạ kì.
Hôm nay là ngày 9/3,không liên quan nhưng tôi rất ghét mùi bệnh viện.
9.3.15
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét