24/3/15

D.A.R

ĐN,ngày...tháng...năm...

Sáng nay trời Đà thành bỗng nhiên có mưa,đứng từ lan can khách sạn nhìn xuống,mọi thứ chìm trong màn mưa trắng xóa,làm việc thật nhiều,chúi đầu vào sách vở,chỉ có cách đó mới khiến trái tim con người không còn biết mệt,biết đau.Đọc tin nhắn người gửi nước mắt em lại rơi,bao lâu rồi em không còn biết khóc,ấy vậy mà hôm nay đột nhiên cảm xúc ở đâu ào đến,bủa vây.Em.Rất muốn chết đi một lúc,để biết mình rốt cuộc phải làm gì,rốt cuộc phải sống thế nào để người khác không thất vọng về mình,khi mà hằng đêm nghe trái tim gào thét trong đơn độc.Em.Nhỏ bé.Cô Đơn.Chông chênh.Có những ngày em đi đi về về trên một con đường,cứ thấy những con đường giờ thành dốc,chênh vênh ,leo mãi miết vẫn ở lưng chừng,cho dù có làm việc nhiều,mệt mỏi đến bao nhiêu,người ta vẫn không thể thoát khỏi cái dốc cheo leo đó.Có buồn cười không?

Con người ta ai rồi cũng phải khác đi,bằng cách này hoặc cách khác.Em muốn buông xuôi lắm nhưng vì ai,vì ai em mới phải cố gắng,giấc mơ nào cũng tồn tại hình ảnh về người,người nói em phải làm sao?Em đã tự đưa ra một ranh giới cho mình,chỉ vì sợ mình không chịu được,nhưng rồi sao,thi thoảng em vẫn nghe trái tim mình nhói lên nơi ngực trái.Nhưng rồi vẫn cố lờ đi như không có chuyện gì xảy ra.Em rất ghét bản thân mình,tại sao tạo hóa lại sinh ra loài người,rồi đặt cho họ một cái tên,một số phận,rồi bảo họ sống đi,yêu thương đi,khóc đi,cười đi.Tại sao lại như vậy?Em rất muốn biết,làm một con người sống quá nhiều cảm xúc thực sự rất mệt.Người ta làm gì,nói gì cũng đều phải bận tâm,rồi lại suy nghĩ,tự dằn vặt,chất vấn mình,cái vòng lẩn quẩn mà suốt đời em không thể thoát ra.Một con bé yếu đuối,đầy cảm xúc nhưng luôn khoác trên mình chiếc áo khoác dày mang tên mạnh mẽ,buồn đau gì cũng lặng câm.Có những điều còn mệt mỏi hơn là phải khóc.

Đến cuối cùng,người cũng sẽ rời đi thôi..
Đến cuối cùng,em một lần nữa phải tự tay xóa bỏ hình ảnh về người....
Em.Đến cuối cùng.Vẫn chỉ bé nhỏ và tầm thường vậy thôi!


24.3.15

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét