(Con người ta khi yếu đuối thường nghĩ về người không nên nghĩ. Hoặc là nghĩ về người cho mình cảm giác an toàn nhất. Hoặc hai thứ người ấy thực ra là một.)
Mà cái lúc yếu đuối đó thường đến vào lúc rạng sáng nửa đêm.
Như là có một hôm, giữa giai đoạn mệt mỏi đến cực độ, tôi bị bóng đè và gặp ác mộng. Mọi thứ xảy ra chỉ vẻn vẹn có 15 phút. Nhưng tôi khóc từ trong mơ cho đến khi mở mắt. Tay vớ điện thoại chỉ muốn lướt nhanh đến một cái tên, cuối cùng cũng tìm đúng, và muốn nhắn cho người đó hai chữ:...ơi
Hoàn toàn là vô thức.
Cái giây phút tỉnh táo trở lại và đủ để biết mình vừa làm gì, tôi thậm chí còn khóc to hơn.
Vì nhận ra rằng mình cần người đó thật.
(Một người không được phép có quá nhiều tình cảm).
(Một người không được phép tiến xa hơn nữa)
(Một người mà một ngày nào đó cũng sẽ rời tôi mà đi)
Nhưng làm gì có thời gian để nghĩ nhiều đến thế.
Vì giây phút đó.
Tôi biết.
Cái con người ấy.
Đã có một sức nặng nhất định trong lòng mình rồi.
Vậy thôi..
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét