Hôm nay đọc lại những bài viết cũ,những cảm xúc không tên lại ùa về.Bài viết cũ,cảm xúc cũ,con người cũ.Mình phải công nhận trí tưởng tượng của mình phong phú thật,có thể tưởng tượng ra những chuyện mình chưa bao giờ trải qua.Như việc có rất nhiều con người lướt qua trong đời,nhưng lòng mình vẫn khép kín,chỉ là cứ cho họ cái quyền xuất hiện trong đời mình,làm đau mình và rồi biến mất.Rồi tháng năm trôi qua,kí ức đó dần phủ bụi,một lần nữa mình lại tự tay thổi chúng.Một cách gọn gẽ lẫn sạch sẽ.Có rất nhiều cái kết được viết ra nhưng chưa bao giờ bản thân cảm thấy thoải mái,riêng truyện được chọn in sách,cốt truyện cũ,con người mới,cảm xúc mới,mình đã viết một cái kết mà bản thân cảm thấy ưng ý và hài lòng.Dẫu cho có đau đớn đến tận cùng,xót xa đến thế nào đi chăng nữa,thì mình tin sau này,nhìn lại mình có thể mỉm cười một cách thật mãn nguyện rằng "Mình đã từng hạnh phúc,phải không"?
Những ngày ngủ vùi,chơi vơi giữa những cơn mộng mị,kéo dài.Sáng dậy bệnh cũ lại hành hạ,đau nhưng không than,chỉ im lặng.Cũng đã quen với việc bị hành hạ,bị tổn thương,bị bỏ rơi,bị cô lập.Người ta chưa bao giờ rơi xuống vực sâu,chưa từng nghe con tim mình trăn trối,thoi thóp,sẽ không bao giờ hiểu lựa chọn cái chết là điều duy nhất họ nghĩ đến lúc này,như việc một buổi sáng mai thức dậy,không còn nghe tiếng chim hót,không còn thấy bình minh về trên phố,không còn được nhìn thấy người mình yêu thương.Người ta sẽ không còn tự vấn bản thân rằng mình phải đi đâu,về đâu.Và người ta sẽ không còn thấy đau.Vì bất cứ lẽ gì...
Ngày xưa,viết rất nhiều.Nhưng rồi cũng tự tay xóa đi tất thảy.
Dù thế nào mình vẫn muốn làm một độc giả hơn là người viết,không lẽ mình đang hối hận về con đường mình chọn sao?
18.3.15
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét