ĐN,ngày...tháng...năm...
Trời mưa.Là phim vốn buồn,hay lòng người vốn buồn sẵn.Không hiểu sao nước mắt lại ứa ra khi chàng trai nói với cô gái rằng :" Nếu tớ giống Trần Tầm, viết tên tớ và cậu lên bảng,thì có phải cậu sẽ thích tớ không?".Phương Hồi,cậu có thể cho tớ ôm cậu một lát không?".Chàng trai dang rộng hai tay,cô gái nói: "Mình xin lỗi".Rồi cô bỏ đi,chỉ còn lại mỗi chàng trai đứng lặng yên giữa căn phòng.Khoảnh khắc đó, mình đã nghĩ,có phải mọi thứ tình cảm trên đời ,đều được an bài bởi số phận hay không?
Mỗi lần xem phim,hễ cứ chạm đến gì nơi đáy lòng thì lại sụt sịt.Cái yếu mềm nhất của bản thân trong suốt hai mấy năm qua vẫn không sửa được,những gì thuộc về bản chất đều khó thay đổi,huống gì mình là đứa giàu cảm xúc.Con người ta nhiều cảm xúc quá đâm ra khổ.Con gái đa sầu,đa cảm quá lại khổ tâm.Tóm lại đằng nào cũng khổ.Thì thôi,cứ lơ đi mà sống!
Máy bay lại rơi,đồng nghĩa với việc nhiều người chết.Cứ hễ nghe ai đó rời bỏ thế giới,trong lòng lại hiện ra những khoảng trống chơi vơi.
Chị hỏi mình,bị phản bội thì phải làm ntn?Mình lặng im...
Nghe người ta kể chuyện buồn,chính trị,thời sự,thế giới,cũng lặng im...
Nhìn người ta rời bỏ nhau,làm đau nhau cũng lặng im...
Im lặng đôi khi là liều thuốc chữa lành mọi vết thương,xoa dịu những nỗi đau.
Và những điều từ trái tim sẽ đến từ trái tim.
p.s 1 : Đi hoài trong mưa,người ta sẽ thôi lạnh.Đời người vốn vô thường,thôi thì cứ trân trọng hiện tại.Vậy là đủ.
p.s 2 : Phim buồn.Người cũng buồn theo phim.
28.3.15
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét