ĐN,ngày...tháng...năm...
Muốn khóc.Dạo này cứ thích ngủ vùi,tim đau.Những ngày mà lòng chỉ muốn đi hoang,đôi chân cũng rã rời,mệt mỏi,loay hoay cả ngày,hết viết đến soạn,làm những việc vặt vãnh,nghe đi nghe lại một bài hát cũng không tài nào khỏa lấp nỗi buồn trong lòng.Hôm qua,thức đêm,lại đau,lại suy nghĩ vu vơ rồi lại tự làm khó mình.Mặt khác mình muốn hủy hoại bản thân mình lắm,nhưng cuối cùng là vì một người nên phải sống tốt.Nhưng em ghét cảm giác này lắm rồi người ạ,em muốn em chết đi vào một phút giây nào đó,để em biết rốt cuộc mình phải làm gì,mình phải sống như thế nào,niềm vui từ lâu đã bỏ đi mất,em chỉ có đêm và nỗi buồn làm bạn,giờ đến cả thứ tình cảm này,em không thể nắm giữ,càng không thuộc về em thì em biết phải làm gì?em chỉ có thế chấp nhận đứng bên cuộc đời người,nhìn người hạnh phúc,người cười nói,người vui vẻ nhưng trong lòng lại toàn mưa bay.Đáng thương nhất là nhìn trái tim mình lịm ngủ,những giấc dài rất rất sâu.Rồi có những đêm nó vùng vẫy,giẫy giụa,kêu la,em đã dùng hết sức bình sinh có thể để ngăn nó lại,nhưng nó nói rằng em thua rồi,em mãi mãi không thể thoát khỏi thương nhớ của đời mình,hạnh phúc luôn ném vào em bằng ánh mắt hoài nghi,như thể em không xứng đáng để nhận nó.Mỗi buổi sáng thức dậy,lòng lại hanh hao đến lạ,em không biết ngày dài đến thế nào khi hình ảnh về người cứ hiện lên lúc gần lúc xa,ở mọi nẻo đường,con phố em qua.
Có những ngày mà ngay cả hơi thở cũng trở nên nặng nề,thì em biết phải làm sao?em mệt lắm rồi,em muốn bỏ cuộc,em muốn buông xuôi mọi thứ,em muốn đi xa khỏi thành phố này,nhưng ngược lại em lại muốn nhìn thấy người mỗi ngày,nhìn người an nhiên trước mặt.Nó lại khiến em an lòng,em lại mâu thuẫn với bản thân mình nữa rồi,phải không?
Em không thể tiếp tục viết những dòng như thế này nữa,em không thể kìm chặt lòng mình nữa,em đau...
p/s:Đến ngôn từ cũng trở nên bất lực thì em phải làm sao?
1.3.15
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét