7/3/15

D.A.R

ĐN,ngày..tháng..năm...

Sương mù giăng khắp lối.Lòng lại bộn bề hình ảnh về Người,em phải làm sao?Em đã tự hỏi lòng thứ tình cảm em dành cho Người có phải là ngộ nhận không?Em đã tự hỏi lòng rất nhiều lần câu hỏi đó,nhưng con tim bằng cách nào đó vẫn có những lý lẽ riêng,đến cuối cùng em vẫn chỉ mong rằng tình cảm này là ngộ nhận.Nhưng rồi đến cuối cùng em biết lý trí em thua,rằng những phút giây bên người nó khiến em nhận ra nhiều điều,người ấm áp và vững chãi,chân thành và giản đơn.Em thật ngốc phải không?Khi một mặt khước bỏ mọi tình cảm trong lòng,mặt khác lại muốn người thuộc về khoảng trời của em.Rồi người sẽ lại đi thôi,kỉ niệm hóa thành tro tan vào biển lớn.Em thật sự không muốn đối diện với Người,với tình cảm trong lòng,em sợ nó sẽ nhấn chìm em giữa tất thảy những cố gắng mà bấy lâu em tạo dựng,rằng em mềm yếu đến thế nào khi cố gắng tạo ra một rào cản che chắn cho mình chỉ để bảo vệ sự thương đau.Phải,em thừa nhận mình rất ngốc,em không xứng đáng với Người,càng không xứng đáng với tình cảm đó.Người nói đi,em phải làm sao?

Tình cảm này lẽ ra không nên có,con đường này lẽ ra không nên đi,em là kẻ cố chấp khi biết rằng giữa chúng ta sẽ không thể có kết quả,nhưng vẫn cứ bước,dẫu phía trước có là vực thẳm.Có biết bao con đường,mà sao em vẫn đi con đường ấy,có biết bao con người,tại sao số phận lại chọn người đứng cạnh em?Người tạo ra kỉ niệm làm gì,để rồi mai chia xa mỗi người lại khắc khoải nhớ về nhau,lại đi lại những con đường,đọc những dòng thơ từng viết,rồi chúng ta sẽ nhớ quay quắt,nhưng rồi chỉ biết giấu nhẹm một góc trong tim.Thảng hoặc trong những giấc mơ,hình ảnh về người lại hiện về,lúc gần,lúc xa xôi,em vẫn nghe người gọi em,người bảo em đừng đi nữa,người ôm em vào lòng.Chỉ bảo rằng em phải mạnh mẽ,em phải ngoan,phải hơn người.Lúc đó em chỉ biết im lặng,ánh mắt người vẫn thăm thẳm những thương yêu.Em xin lỗi,vì không muốn hỏi người rằng: "Người có mệt không,có thể san sẻ bớt nỗi đau trong lòng không?",em đã không dám hỏi người câu ấy,và càng không biết đối diện với bản thân như thế nào.Chị từng bảo em rằng : "Rồi sẽ có một người đàn ông nào đó,xuất hiện và yêu thương em,bằng tất cả chân thành". Em đã từng nghĩ về nó và cảm thấy hạnh phúc,nhưng cuộc đời thật lắm trái ngang,tại sao không phải là một người khác mà cứ phải là Người?Khi chúng ta không thể oán trách cuộc đời thì chi bằng ta nên học cách buông tha,để những mệt nhoài lẫn bình yên còn nơi nương náu.Tình cảm bé nhỏ này có là gì,phải không?

Đứng trước người,em luôn cảm thấy mình bé nhỏ và bất lực.Nhất là khi người ôm em vào lòng,em lại càng thấy mình bé nhỏ!Em không được phép hủy hoại bản thân,phải vì người mà hạnh phúc.Có như vậy,người mới có thể an lòng mà sống cuộc đời của Người,phải không?

p/s: Em sợ một ngày nào đó,em sẽ không viết được nữa,sẽ không còn nhìn thấy người nữa,nơi này sẽ là nơi lưu giữ kí ức thanh xuân của em-về Người.Cho em,cho người,và cho cả những đớn đau.

7.3.15

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét