15/3/15

D.A.R lần thứ n...

ĐN,ngày...tháng...năm,...

Đột nhiên nhận ra một điều rằng,thà làm một độc giả còn hơn làm một người viết,lại thấy mình suy nghĩ kiểu gì mà nông cạn quá chừng,lâu nay cứ nghĩ mình hay ho lắm,ra là cũng tầm thường như những kẻ khác,khoảnh khắc nhận ra điều cơ bản như vầy có chút đau lòng nhưng thành thực mà nói,nhận ra âu cũng là điều may mắn.Ờ thì trong cái ngu ngốc nào chả có cơ may.Thôi thì tự mình an ủi mình vậy.Haizzz.Rõ chán cho mình!

Gần đến sinh nhật Monkey,mình lại chẳng biết nên tặng sách gì,cứ loay hoay giữa hàng đống sách,rồi lại không biết nên mua sách gì.Chuẩn bị trước gần 1 tháng,nhưng rồi đến cận ngày lại rối tung rối mù hoảng loạn chạy đi mua,mình thú nhận với nó rằng đầu óc mình bây giờ già rồi nên hay quên lắm,bảo nó đừng trách,vậy mà nó giận thật.Nhưng mà đầu óc mình hay quên chứ bộ,chứ có phải mình giả vờ quên đâu,năm nay rút kinh nghiệm,lo trước cho chắc vậy.Cuối cùng cũng tìm ra sách nên tặng rồi.Cơ mà nó còn cho mình đọc ké cơ mà,mua về 2 đứa đọc chung.Thích quá chừng,không liên quan chứ có ai tặng sách cho mình thì thú thật mình yêu người đó suốt đời.Tính đăng stt trên fb bảo trai nào mua sách tặng mình,mình sẽ yêu trai đó liền,nhưng ngẫm lại thấy mình nhảm quá nên thôi vậy.

Không hiểu sao có nhiều người kì ghê lắm,cứ nằng nặc đòi đọc thơ mình,mình không thích cho lắm.Mình cứ thấy mấy người đó kì kì,lại dễ dãi trong nhiều mối quan hệ,có ai bạn không thân,mới quen,lại cứ bảo mình gửi thơ qua đọc,lại còn nói đủ thứ,blah blah..Người thì bắt mình tặng thơ,người thì đòi đọc,mình xin chào thua mấy bạn.

Chẳng hiểu sao có lúc mình thấy mình cũ kĩ ghê lắm,như những ngôi nhà cổ ở Hội An,rồi cả góc phố cũng nhuốm màu rêu phong,cái thành phố ấy luôn ám ảnh mình trong tiềm thức.Mình đang nghe "Ru 2" của Nguyên Hà,mình thích những bài chị hát,trầm lắng,mượt mà,thứ ca từ cũ kĩ xen lẫn hiện đại.Buổi tối đi dạo dọc biển là điều mình thích nhất,trong người thấy thoải mái hẳn ra,tiết trời về đêm thật mát,không khí lại trong lành,không ồn ào náo nhiệt như SG và HN,thỉnh thoảng lại viết những điều vụn vặt,cuộc đời cứ thế mà bình lặng trôi.Mình ước gì cả đời mình đều thuộc về biển,với từng cơn sóng,cát và nước.Mỗi ngày lại nghồi thì thầm kể lể,rồi biển sẽ vỗ về và ôm mình vào lòng,bảo "Yên ngoan,rồi sẽ ổn thôi mà".

Mình nhớ P da diết,thích được P ôm,thích được nghe P nói những điều nhỏ nhặt,cho dù là nhảm nhí mình cũng muốn nghe.P,giờ này anh đang ở đâu?đang làm gì?có cười nhiều không?em thực sự muốn biết.P,em đã uống thứ thuốc đắng đót đó rồi,vị đời cũng đắng đót hệt như thế phải không?P,anh đã mạnh mẽ rồi!

P,hôm nay em chỉ muốn về những điều bình thường như thế này thôi,em không muốn viết về buồn thương,càng không muốn nhắc đến chuyện buồn giữa chúng ta.Em muốn hôm nay là một ngày nhẹ nhàng,thật nhẹ nhàng P ạ!

P,em nhớ anh...

15.3.15
8:20 pm

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét