21/3/15

........

Một ngày của nhiều năm trước đó. Anh kéo cô ra khỏi RFC. Lau nước mắt cho cô, lấy băng cá nhân băng lại vết thương đang đổ máu của cô. Để mặc cô ngồi gục xuống vai anh mà khóc. Lúc đó, cô còn không biết anh là ai. Cô chỉ khóc. Khóc cho những nỗi ấm ức, tức giận, cho những thứ áp lực đang chồng chất trong trái tim luôn chứa đầy sự thất vọng.
Một ngày của nhiều năm trước đó. Anh khẽ vuốt mái tóc ngắn của cô. Rồi nói. Em phải tin vào bản thân mình. Em phải luôn nghĩ rằng em rất đẹp, và giỏi. Nếu em không tin, thì ai nói em mới chịu tin?.
Một ngày của nhiều năm trước đó. Anh bảo với cô. Mọi người nói em rất đanh đá, khó tính, không có chút nữ tính con gái nào cả. Nhưng anh thấy em vốn dĩ rất hiền.
                                  Cô cúi đầu. Nghe trái tim thì thầm những điều đẹp đẽ.                  
Anh thay rất nhiều bạn gái. Nhiều đến mức cô không nhớ hết. Một vài người trong số họ tìm cách trò chuyện với cô. Cuối cùng luôn là câu hỏi. Cô là gì của anh. Cô trả lời, là bạn.
Anh rất không tốt, mọi người nói với cô như vậy. Cô trả lời, nhưng mà anh tốt với cô. Mà suy cho cùng, anh là bạn cô. Tốt xấu gì cũng được.
Những lần cô bế tắc, chỉ cần nói chuyện với anh. Chỉ cần cô nói, anh sẽ hiểu hết, cho dù ngôn từ cô nói ra lộn xộn và khó hiểu đến mức nào. Anh biết cô bất an ra sao, khốn khổ vì chuyện gì. Anh chỉ nhẹ nhàng trò chuyện với cô, nhẹ nhàng giúp cô sắp xếp lại mớ bừa bộn của lòng mình. Rồi anh sẽ khen rằng cô giỏi lắm.
2 năm trước đó, anh đi. Sân bay đông người. Cô chẳng tặng quà gì cho anh. Anh chỉ nói. Em phải học cách tự mở nắp chai nước ngọt, hoặc tìm người mở nắp mỗi khi em cần đi. Cô không nói gì. Dáng anh gầy và cao, mái tóc bồng lẫn vào dòng người rồi đi muôn hướng.
1 năm trước đó. Cô đi du lịch. Anh dẫn cô đến một ngôi làng nhỏ ở phía đông nước Pháp, nơi có những ngôi nhà phủ đầy dây thường xuân xanh ngát, con đường rải sỏi dẫn đến một bờ hồ lớn. Anh bảo. Nếu ai đó được em yêu thì chắc tên đó hạnh phúc lắm. Cô cười không đáp. Chỉ muốn hỏi anh. Anh có đang thấy hạnh phúc không, vì em yêu anh nhiều lắm. Nhưng không có lời nào được nói ra. Chỉ có mặt hồ lấp lánh trong ánh nắng hè.
Trái tim cô bảo, mày thua rồi, nhóc con.
Cô không còn nói chuyện với anh nữa. Cô muốn mình thật giỏi, thật tốt. Lần sau, nếu có gặp anh, phải làm được những điều anh làm được. Để cô không cảm thấy mình thua kém anh. Để cô không cảm thấy nhỏ bé vì  anh. Để cô có thể tự tin đứng trước anh.
Cho dù thỉnh thoảng, cô vẫn nhớ đến anh khủng khiếp.
Trong hai năm, cô đã làm được nhiều chuyện, đến nhiều nơi. Biết tự làm mình đẹp hơn và đủ bình thản nhìn mọi thứ. Chỉ có duy nhất cô không bao giờ kiểm soát được, là thứ tình cảm dành cho anh.
Một ngày của hai năm sau đó, buổi chiều nắng Saigon chói chang len vào ô cửa nơi đặt cabin cô ngồi làm việc. Cô vừa đi xa về. Đầu tóc ngắn túm gọn sau gáy, tay áo sơ mi kéo cao, vật lộn với mớ bừa bộn hình ảnh, từ ngữ, chỉ kịp ngước lên khi ai đó giới thiệu, có nhân viên mới. Rất giỏi.
Dáng cao gầy, mái tóc bồng. Bàn tay có những ngón tay dài. Là anh.
Bây giờ thì cô đã hiểu, cái gọi là trái đất tròn. Không có cái góc nào để có thể chui vào mà lẩn trốn.
Mọi người dắt nhau đến RFC. Âm thanh đập ầm ầm, dội vào các bức tường gỗ, vang ra xa.
Anh len đến ngồi kế cô trong góc. Đưa tay gỡ cái đuôi tóc cột bừa của cô, vuốt tóc.
Tóc em sắp dài rồi. Đừng cắt nữa.
RFC không có Margherita. Anh lấy chai Spy cô cầm. Rồi gọi Deep Blue. Thứ thức uống màu xanh dương, có mùi của Vodka, thăm thẳm và buồn bã.
Cô uống một ngụm. Chẳng hiểu sao hôm nay Deep Blue vừa chua, lại đắng nhiều như thế.
Cô về trước một mình. Gió đêm rất lạnh. Chẳng có một giọt nước mắt nào rơi để giống cảnh phim Hàn Quốc.
Trái tim cô lại bảo. Cho dù mày có làm bao nhiêu chuyện, thì đứng trước anh, mày vẫn chỉ là một con người thua cuộc.
.
Suy cho cùng, anh chẳng cần có cô để cảm thấy hạnh phúc.
Nhưng cô thì vẫn có.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét