10/4/16

Laputa tháng Tư

ĐN, ngày...tháng...năm...

Chú cá nhỏ ra đi vào một ngày trời vẫn trong và nắng, tôi không khóc. Không có giọt nước mắt nào rơi. Càng không có sự bất cứ sự tiễn đưa nào, ngoại mang nó chôn dưới gốc cây, tôi không nhìn, lẳng lặng vào trong.

Còn ba ngày nữa đến sinh nhật L, năm nào cũng vậy, luôn đau đầu ở cái khoảng chọn quà, tính L khó, dẫn đi mua đồ thì không chịu, chọn cái này thì toàn bị chê, huống chi bản thân không giỏi ở cái khoảng chọn quà cho người khác, đằng này khổ cái là bạn thân mười năm, mang tiếng thân mười năm, vậy mà có những thứ không đứa nào biết đứa nào thích gì, chưa kể còn nhiều điểm không giống nhau, không hiểu sao vẫn cứ đâm đầu vô nhau suốt ngần ấy năm. Thi thoảng chiến tranh sứt đầu mẻ trán, bất đồng quan điểm với nhau nhiều chuyện, nhưng rồi cũng chịu lắng nghe nhau nói, đứa này nhường đứa kia. Đi bên nhau qua bốn mùa năm, tháng, hít thở bầu không khí chung. Duy nỗi cô đơn vẫn tồn tại song hành. Chỉ là sợ xót xa, nên không dám nhắc.

Tôi vốn không thích H, không thích những câu chuyện H nói. Và cả cách H bắt bẻ tôi chỉ qua một câu nói bông đùa không chủ ý. Người ta có nhiều cách để suy nghĩ về vấn đề nào đó, nhưng không có quyền áp đặt suy nghĩ của mình lên người khác, bản thân đã nói như vậy với H sau cuộc tranh luận chẳng đáng. Có những người cả đời cũng vẫn không hiểu mình, dù là một câu nói. Bất lực là cảm giác thật khó chịu. Thế đấy, có nhiều tình huống dở khóc dở cười khiến con người muốn điên lên nhưng vẫn phải tự kìm chế.

Ít ra, có một lý do để bạo biện còn dễ chấp nhận hơn một lời thương tổn. Mà, không phải cứ muốn là được.

Chấp nhận đi.


Yên
10.4.16

2 nhận xét:

  1. "Ít ra, có một lý do để bạo biện còn dễ chấp nhận hơn một lời thương tổn." Dù thế nào, vẫn cứ là nỗi đau...

    Trả lờiXóa
    Trả lời
    1. C nói đúng, dù thế nào, vẫn cứ là nỗi đau.

      Xóa