14/7/15

Bên bờ đau...

ĐN, ngày...tháng...năm...

Những ngày mệt mỏi, tôi tựa mình vào đêm, quờ quạng tìm ký ức, tôi lật tung hết tất thảy những gì mình từng có thuở ấu thơ, tôi nhớ con búp bê dì mua cho tôi năm chín tuổi, nhớ những con đường dì chở tôi một sớm mai đầy nắng và gió, nhớ cả cái ôm lẫn tình thương dì dành cho tôi khi là đứa trẻ lên năm ngờ nghệch, nhớ tiếng ngoại ru ầu ơ những buổi chiều nhạt nắng, rồi cả những lần đưa đón tôi đi học, những món quà xanh đỏ bé xinh mà tôi từng trân quí. Tất cả những thứ đó đã ủ ấm tâm hồn tôi mãi cho đến tận bấy giờ, khi đã không thể bé lại nữa, người ta đành phải lớn lên. Người ta sẽ khác đi, bằng cách này hoặc cách khác.

Trong những cơn mộng mị hằng đêm, tôi thấy mình rơi xuống vực sâu lần thứ n, tôi không khóc, cũng không kêu la, càng không cầu cứu. Chỉ nằm im bất động.

Sức khỏe vốn không tốt, xưa nay vẫn thế, nhưng hóa ra cái việc bỏ bệnh viện để chạy đến một nơi khác, mua một cuốn sách và nghe người mình thần tượng bấy lâu nay nói về những gì họ từng trải qua, những nơi họ đã đi, một người họ dành tình cảm suốt những tháng năm tuổi trẻ, mới nhận ra rằng cái việc mình làm là hoàn toàn đúng đắn, mặc dù rất mệt, nhưng vẫn có thể kiên nhẫn ngồi hàng giờ ở đó, chỉ để được nghe, cầm nắm và hít hà mùi sách mới. Âu cũng là điều hạnh phúc.

Từ lâu, tôi không còn tự cho mình cái quyền bản thân thuộc về ai đó trong đời, mà hoàn toàn chỉ là kẻ xa lạ đứng bên lề hạnh phúc của người khác. Ừ, chỉ có vậy thôi.

Cuối cùng , mọi thứ phức cảm trong lòng cũng biến thành hơi nước, bay đi. Thật nhẹ!

Nhắm mắt. Mở mắt.

À thì lúc viết xong những dòng này, trời cũng đổ mưa.

p/s: Đến một lúc nào đó, chúng ta sẽ không còn nhận thức được nỗi đau nữa, mà hoàn toàn chết lặng.

14.7.15


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét