ĐN, ngày...tháng...năm...
Trời mưa, nghỉ học ielts, tôi rủ chị đi cf ngồi tám. Chị dẫn tôi đến một quán cf giữa lòng thành phố, nhưng lại nằm trong con hẻm nhỏ , buổi chiều, trời mưa, quán trở nên vắng khách. Chị dẫn theo một người bạn, chị ấy làm cùng ngân hàng với chị, và cũng bằng tuổi chị. Khi tôi đến, hai chị đã ngồi sẵn ở đó, tôi chào chị kia. Chị ấy gật đầu và mỉm cười. Chúng tôi bắt đầu câu chuyện một cách tự nhiên khi chị hỏi thăm tôi , sau hồi lâu, tôi mới biết rằng chị và tôi cùng quê. Cuộc đời có những sự gặp gỡ do căn duyên mang đến. Không chỉ con người, mà cỏ cây cũng vậy.
Cơn mưa ghé ngang thành phố. Không khí dường như mát mẻ và dịu hơn so với ngày thường, con người vì thế cũng nhẹ nhàng hơn. Cứ để những mệt mỏi thường ngày theo mưa trôi đi hết, kể cả những thứ đau buồn, không vui, rồi cũng hóa nhẹ tênh như mây trời.
Chị bảo tôi vẫn còn nhỏ sao nói chuyện già quá, kể cả những bài viết cũng già cỗi, so với những đứa ngang bằng tuổi thì có lẽ vẫn còn trẻ con và vô tư lắm, như em chị chẳng hạn, chị bảo em chị bằng tuổi tôi, nhưng suy nghĩ vẫn còn non nớt và vô tư lắm. Tôi cười rồi nói có già gì đâu chị, em còn trẻ con lắm, cũng nông nổi và lắm khi bốc đồng. Chị cười đáp trả tôi, và cũng nói tiếp rằng chị nhận ra điều đó khi đọc bài em viết, và không phải ngẫu nhiên mà chị em mình mới biết nhau. Chị vừa nói lại nhìn sang chị kia, rồi lại cười. Tôi chẳng biết nói gì nữa, bởi tôi thấy mình chả có những thứ mà chị nói, một đứa con gái lớn lên trong sự đơn độc, tôi chả có suy nghĩ nào khác là sẽ phải chiến đấu đến phút giây cuối cùng dẫu có một mình. Tôi sai lầm ở chỗ cứ nghĩ mình yêu thích sự tự do cho đến khi nhận ra rằng cái giá của tự do là đơn độc. Tôi từng nói với T rằng mình không sợ cô đơn, nhưng lại thừa cô độc. Cô đơn không đáng sợ bằng cô độc, nó sẽ nhấm chìm chúng ta dưới đáy sâu của tuyệt vọng và cho dù chúng ta có cố ngoi lên thì nó vẫn cứ chìm. Tôi đã để mình trượt dài trong nỗi tuyệt vọng hết sức ấu trĩ của bản thân, mà không biết rằng chính tôi đã và đang giết đi tuổi thanh xuân của mình.
Hôm nay là một ngày dài, tôi vừa mới đưa tiễn cái cây mình vừa mới trồng cách đây không lâu. Và rồi tôi cũng đã đưa tiễn cả trái tim mình.
Anh đã ở đâu trong những tháng ngày xuân trẻ của em
Giữa những đám đông ồn ào hay những mùa về ngang phố?
Giữa những con đường hay hàng cây đứng tuổi
Chỉ lặng lẽ nhìn mà chẳng nói thành câu...
p/s: Anh phải thật bình yên P ạ!
An Yên
6.7.15
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét