ĐN, ngày...tháng...năm...
V được thăng chức, tôi nhắn tin chúc mừng , và luôn kèm theo dòng chữ " Không cần phải cảm ơn em đâu". V rep lại bằng một cái icon mặt cười.
Trong từ điển của tôi, V tồn tại như một cái cây kiểu vô hình, phong ba bão táp gì cũng chỉ đứng nguyên ở đấy, kiên nhẫn và bền bỉ. Suốt bao năm nay, V vẫn vậy, khi tôi cần đều xuất hiện, có khi đúng lúc, có khi không, thi thoảng ra đường gặp nhau tôi chỉ nhìn V rồi cười, V cũng đáp trả kiểu vậy.Và đôi lúc cái cách V quan tâm người khác cũng không kém phần khéo léo, điều đó thể hiện qua tài ăn nói và chém gió đủ kiểu trên trời, như việc hỏi những cô gái Vquen những câu biểu lộ sự quan tâm một cách mật thiết. Thành thật mà nói ở mức độ nào đó, tôi không thích V, V là anh chàng được tôi liệt vào danh sách đen từ hồi tôi còn học cấp ba trong chuyện tán tính, gạ gẫm, và cưa đổ. Về mặt tình cảm thì là vậy, còn về mối quan hệ xã hội lẫn những điều vụn vặt, be bé V là người tốt bụng, chân thành và cởi mở. Nên tôi luôn giữ khoảng cách nhất định với V trong những tình huống giao tiếp đời thường.
V giỏi, đẹp trai, cao ráo, nhanh nhẹn lẫn hoạt bát. Và đặc biệt hơn còn biết ga lăng, quan tâm, lắng nghe...Nói về V, có lẽ phải dùng hết tính từ trong từ điển Tiếng Việt để miêu tả, mà tôi thì chả có nhiều vốn từ để miêu tả về con người ấy, chỉ đơn giản rằng, trong mắt tôi, V là V như thuở nhỏ, là một người anh bình thường, chứ không phải là siêu nhân, người hùng hay hot hoy nào đó mà đám bạn tôi vẫn tôn thờ. Không ngạc nhiên gì khi xung quanh V luôn có nhiều cô gái vây quanh, chân dài có, chân ngắn có, đẹp có, bình thường có, không xấu không đẹp cũng có, đại loại thì V nhận được sự ưu ái lẫn ngưỡng mộ từ rất nhiều người, đặc biệt là những cô gái trẻ, và cả những cô gái đã không còn trẻ. Ngày xưa, ra đường gặp, tôi toàn lơ V trước, bởi tôi chẳng muốn liên quan, dính dáng, hay tỏ ra quen biết với cái con người đầy rắc rối ấy, tôi ghét đám bạn của V, mỗi lần đi ngang qua quán cf cuối đường, V sẽ lại gọi tôi, rồi đám bạn nháo nhác lên hỏi con bé đó là ai, V quen hả, rồi blah blah, những câu hỏi nhàm chán cứ lặp đi lặp lại kiểu vậy. Tôi không ưa cũng phải gắng tỏ vẻ vui vẻ, nhăn răng ra cười. Từ lần đó trở đi, V hiểu ý, mỗi lúc thấy tôi đi ngang qua, đều im lặng. Có lần tôi nói đùa, rằng không biết ở V có cái gì, mà cô gái nào cũng đâm sầm vào tỏ tình với V, đầy đủ các kiểu, có cô còn lên bờ xuống ruộng mấy lần vẫn mê mải dành tình cảm cho V. V im lặng, không nói gì, chỉ bảo rằng chỉ có mỗi tôi là không nhận ra cái vẻ đẹp vừa tìm vừa ẩn trong V thôi, rằng tôi là cô bé ngốc chả hiểu chuyện. Tôi không bận tâm vì câu trả lời ấy, vì vốn dĩ, với tôi, V là một người anh tốt.
Tôi không thích nhờ vả ai, kể cả V, nhưng vì bạn bè, tôi đành phải lên tiếng nhờ V giúp, và V giúp. Một cách chân thành. Mẹ bảo tôi không thích người ta thì đừng nhờ vả hay cho họ hi vọng này nọ, tôi giải thích đủ điều nhưng mẹ chả hiểu gì lại còn nói xéo đủ đường, tôi ức, co ro ngồi khóc. Chết tiệt nhất là mỗi lần V gặp ngoại, cứ lặp đi lặp lại mỗi cái câu V theo đuổi tôi suốt 5 năm đến tận bây giờ, vậy mà tôi chẳng lay động chút tình cảm nào, lần nào về ngoại cũng nhắc đi nhắc lại mãi cái câu ấy, rồi mẹ với ngoại cứ gán ghép tôi với V, tôi không thích cái tên V đặt cạnh tên tôi, nghe nó thật buồn cười và phi lí.
Thỉnh thoảng lại nhớ vài ba câu chuyện cũ rồi lại ngồi gõ những dòng nhảm nhí như thế này!
Tháng Bảy , mình chẳng thể viết nổi một câu thơ. Mặc dù rất muốn viết dành tặng P. Nhưng cảm xúc đi đâu mất rồi. Thôi thì để dành vây.
Hai hôm rồi, viết xong entry trời cũng bắt đầu mưa!
10:25p.m
18.7.15
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét