24/7/15

Giữa lòng đêm...

ĐN, ngày...tháng...năm...

Cuối tuần, Mít Rơ Tồ đột nhiên chạy xe từ tận quê ra rủ hai đứa tôi đi trà sữa, ngạc nhiên hơn đến nơi, thấy cậu ấy đã ăn mặc chỉnh tề ngồi ở quán. Tôi cười, có chút châm chọc rằng tại sao hôm nay đi với chúng tôi mà lại ăn mặc đàng hoàng, trang trọng thế, thì cậu ta cũng cười cười đùa lại bảo rằng vì có Th nên mới như vậy. Bình thường, ba đứa đi với nhau toàn ăn mặc đơn giản, không cầu kì, kiểu cách, vì rằng chơi với nhau lâu rồi, nên cứ tự nhiên là chính mình, không phải câu nệ, khách sáo làm gì. Trong suốt buổi, cậu ấy với Th châm chọc lẫn nhau, rồi cười, tôi cũng buồn cười theo. Đang nói chuyện, đột nhiên cậu ấy hỏi Th mới mua túi xách mới hả, cả hai đứa tôi cười lớn, dĩ nhiên là vì cái tính để ý của cậu ta, trước giờ vẫn vậy, tôi còn không biết đó là túi Th mới mua, vậy mà cậu ta luôn là đứa phát hiện ra sớm nhất. Th nói như vậy có được xem là quan tâm thái quá không? Tôi quay sang nhìn cậu ấy rồi cười và lườm một cái rõ ngoa. Mít Rơ Tồ luôn là người khơi mào ra rất nhiều điều khiến tôi buồn cười và để ý con gái theo một góc độ đáng báo động. Cậu ta thích một cô bé, nhỏ hơn cậu ta ba tuổi, điều đó khiến tôi và Th ngạc nhiên . Vì theo những gì chúng tôi biết về cô bé ấy, ấn tượng ban đầu là không hề có, xét về tính tình lẫn cách nói chuyện, giao tiếp, ứng xử, thành thật mà nói, chỉ là con số 0 tròn trĩnh. Vậy mà cậu ta thích, rồi còn đòi tán tỉnh cho bằng được, tôi cười bảo bộ con gái trên đời này chết hết rồi hay sao lại cứ đâm đầu vào. Dĩ nhiên tôi biết, dù cho tôi và Th có nói gì đi chăng nữa, thì cái việc cậu ta thích cô bé đó vẫn vậy, cậu ta vẫn cố chấp với tình cảm đó, và tôi thì cho rằng nó hoàn toàn không xứng đáng. Hôm nay gặp, tôi lại nhắc đến cô bé đó, cậu ta bảo đã lãng quên rồi, cậu ta nói với cái giọng nửa đùa nửa thật. Tôi và Th chỉ góp ý theo ý kiến lẫn quan điểm cá nhân của mình, việc còn lại dĩ nhiên phụ thuộc ở cậu ta. Và rằng nó tốt cho cậu ta hơn là mãi chạy theo những điều viễn vông xa lạ.

Từ năm mười tám tuổi, tôi bắt đầu mất ngủ mỗi đêm. Giấc ngủ chỉ đến sau ba giờ sáng. Cuộc sống hằng ngày chỉ gói gọn bởi thuốc và thuốc, bệnh tật và ốm đau. Những ngày tháng hiểu được đêm tĩnh lặng như thế nào, những ngày tháng cảm thấy mệt nhoài và đầy mất mát.

Khi mặt trời lên, tôi trở lại làm một cô gái giản đơn và bình thường, nhưng mỗi lần đêm xuống, nằm úp mặt vào gối, nghe tiếng lao xao trong lòng, cả tiếng vỡ vụn. Cứ như bên trong là một đám lá khô, mỗi bước chân qua, mỗi tiếng giây đồng hồ là một lần tan tác, cứ như bên trong mình là một khố tường thành đang sụp đổ, mỗi ngày . Sự cô độc lặng lẽ đến bên. Một cách bình thản.

Rất khó để có thể kể cho ai đó nghe về sự cô độc của chúng ta. Rất khó để ai đó hiểu về sự thay đổi trong lặng im và sự thiếu hụt không thể lý giải được, mà chúng ta đánh rơi, bỏ lại ở những khoảng thời gian đã chết. Hoặc đã , sẽ và đang trôi qua từng phút giây hiện tại. Nên giữa đêm khuya như thế này, tôi đã nghĩ đến một người nào đó, một người mà mỗi khi nghĩ về lòng lại cảm thấy bình yên và ấm áp, người sẽ đến và cùng mình tìm lại hết. Ghép lại từng mảnh nhỏ, và xoa dịu, bù đắp cho những mất mát lẫn bất an trong lòng. Người mà cả đời này chẳng thể chạm đến- chỉ có thể giữ trong tim.

Điều tốt nhất mà chúng ta có thể làm khi gặp một cơn mưa, là hãy để nó mưa đi.

Rồi sau đó, chúng ta sẽ trở về làm những người đi kiếm tìm hạnh phúc.

Rồi thì em nhất định sẽ hạnh phúc thôi!

Rồi thì em chỉ có thể viết những dòng như thế này cho anh, riêng anh!


Gầy Gầy
24.7.15


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét