ĐN, ngày...tháng...năm...
Đứa bé tôi dạy vì ham chơi chạy nhảy thế nào rồi bị gãy chân, chị nó nhắn tin xin cho nó nghỉ hết tuần. Thằng bé học tốt, lại ngoan, nó là đứa bé nhỏ tuổi nhất trong số những người tôi dạy, và cũng là đứa tôi thích dạy nhất. Thằng bé hỏi tôi những câu hết sức ngô nghê , nó khiến tôi buồn cười mỗi khi đi dạy về, lúc lang thang trên những con đường chiều nhạt nắng. Trẻ con luôn đáng yêu dù ở góc nhìn nào!
Tôi vừa đưa tiễn một tình bạn ra đi, cũng đã trưởng thành và mạnh mẽ hơn nhiều trong cảm xúc. Âu cũng là hết duyên, nên kì thực mình cũng không nuối tiếc. Chỉ là có chút buồn, vì rằng chơi lâu như thế, có thời gắn bó với nhau như thế, mà không hiểu chút nào về mình, thì mình thật sự thất vọng. Mà thôi, bỏ đi.
Mỗi một vết thương là một sự trưởng thành.
Ừ đêm. Chào mi!
22.7.15
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét